Chương 70: 70
Xuân Tín nói đến cái này lập tức hăng hái, sợ Tuyết Lí thu đồ đi không cho dùng, chỉ cho cô xem lướt qua một cái rồi lại giấu vào trong túi: "Đi đi đi, đi tắm rửa."
"Em làm thật à?" Tuyết Lí hỏi.
"Chứ sao nữa?" Xuân Tín thừa biết cô đang nghĩ gì. Từ trong tủ lấy ra chiếc váy ngủ sạch sẽ: "Chị muốn vẽ thì vẽ thôi, hôm nay để em chơi, em sẽ vẽ cho chị, đảm bảo làm chị hài lòng."
Nói xong liền ôm quần áo chạy đi, cũng chẳng thèm để ý người ta có đồng ý hay không. Hai người tắm riêng còn nhanh hơn, cộng lại cũng chỉ mất 3, 4 phút, chứ muốn tắm chung thì không dưới một tiếng đồng hồ mới xong.
Tuyết Lí nằm trên giường bấm giờ, mười phút sau nàng đã ra ngoài, trên đầu quấn khăn lông, giống như đội một cái tổ ong lớn, đứng ở cửa: "Chị còn không nhanh lên, em còn phải nhân lúc chị tắm mà sấy tóc nữa."
Tuyết Lí thở dài, ném điện thoại lên giường rồi đi tắm.
Lúc quay lại, Xuân Tín đã sấy tóc xong, ngồi trên giường dang rộng hai chân như trẻ con, đôi chân trắng nõn của Tuyết Lí hướng về phía người, giống như miếng đệm thịt hồng hồng của mèo con, vô cùng tinh tế, mềm mại.
Nàng giơ tờ hướng dẫn sử dụng lên xem, trong lòng bàn tay nắm chặt vật nhỏ nhìn có vẻ mềm mại, vô hại kia.
"Cái này không có dây điện à, dùng thế nào?" Tuyết Lí vừa lau tóc vừa thò đầu qua hỏi.
Xuân Tín "Hừ" một tiếng: "Chị quê mùa quá đi, người ta sạc không dây đấy."
"Vậy thì không rẻ đâu." Tuyết Lí nói.
Xuân Tín từ nhỏ đã không thích mang tiền trong túi. Lúc mới đến nhà thì rất câu nệ, ba mẹ cho tiền cũng không dám nhận, nhận rồi lại giao cho Tuyết Lí cất giữ. Bao nhiêu năm thành thói quen, chi phí ăn uống hàng ngày nàng chẳng phải lo nghĩ gì, tiền ăn tiền nước Tuyết Lí đều nạp cho nàng, màu vẽ, bút vẽ cũng là Tuyết Lí mua mang qua cho nàng. Thiếu cái gì chỉ cần há miệng xin, nàng lấy đâu ra tiền mà mua thứ đồ chơi vô dụng này?
"Diệp Oanh cho em mượn." Xuân Tín nói.
Tuyết Lí rất tò mò về cô bạn họ Diệp mà Xuân Tín thường hay nhắc đến. Đều là học vẽ, làm nghệ thuật, sao lại không có chút tác dụng tích cực nào vậy nhỉ?
"Nhưng mà em phát hiện Diệp Oanh hình như không có tiền, em cách một hôm lại tìm Canh Nhất Thần vay tiền trả." Nàng còn rất đắc ý, "Canh Nhất Thần chỉ biết em mua quà cho chị, anh ấy còn nói coi như trả lương trước cho em, không cần trả lại, hi hi."
"Vất vả cho em rồi." Tuyết Lí nói: "Vì để tạo bất ngờ cho chị, mà phải tốn nhiều công sức như vậy."
Nàng hì hì cười: "Không phiền phức, không phiền phức đâu."
Thứ đồ chơi này một đầu to một đầu nhỏ, đầu nhỏ kia chỉ bằng ngón tay cái, dài chừng bốn năm centimet, hình quả bầu. Lúc Xuân Tín tự dùng thì không phát hiện ra, bây giờ xem tờ hướng dẫn sử dụng mới biết còn có công năng thứ hai.
Nàng kinh ngạc che miệng lại: "Có thể có thể..." Nàng vừa nói vừa khoa tay múa chân, "Có thể đi vào một chút xíu như vậy!"
Bạn thấy sao?