Chương 7: 7
"Ông nội nói, Đông Đông ở Khang Thành đều tự mình đi học, bây giờ trường học gần nhà lắm, Đông Đông một mình đi cũng được mà, đúng không?"
Tuyết Lí quay đầu lại, khẽ "Ừm" một tiếng. Mẹ đã đi tới, cũng ghé mắt nhìn xuống dưới, "Con với Doãn Xuân Tín học cùng một lớp, con mang ít đồ ăn vặt cho bạn ấy ăn đi, nhà mình ở lầu trên lầu dưới, làm bạn với nhau đi, chơi cùng nhau, được không con?"
Tuyết Lí không đáp lời, chỉ từ trong ngăn kéo lấy một viên kẹo Đại Thỏ trắng ném xuống dưới.
Dưới lầu, Xuân Tín "Ái" một tiếng, buông bát chạy tới nhặt lấy, rồi ngẩng đầu lên cười với cô, còn rất lễ phép nói: "Cảm ơn nha."
"Buổi chiều hai giờ rưỡi đi học, con đi sớm hơn mười phút nhé, hai giờ hai mươi. Con muốn ra ngoài chơi cũng được, nhưng đừng đi về phía sau núi, cũng đừng ra đường cái, cứ ở trong khu tập thể chơi thôi, được không?"
Tuyết Lí lại "Dạ" một tiếng.
Mẹ sắp xếp gọn gàng cặp sách cho cô, đặt năm hào lên bàn, trước khi ra cửa còn dặn đi dặn lại: "Tủ lạnh có sữa với bánh mì đấy, con ăn ít đồ ăn vặt bên ngoài thôi nhé."
Tiểu Tuyết Lí chẳng có việc gì làm, cũng không muốn ra ngoài chơi. Khu này cô chẳng quen ai, nên chỉ ghé vào cửa sổ nhìn Xuân Tín ăn mì.
"Cậu thích nhìn tớ lắm à?" Xuân Tín ăn mì xong, bắt đầu liếm lớp ớt cay dính trên đũa, liếm cả lớp sa tế bám quanh mép bát.
Cái bát lớn che khuất cả mặt nàng. Tuyết Lí kéo ghế lại ngồi, hai tay gác lên bậu cửa sổ, cằm tì lên mu bàn tay.
Xuân Tín cầm bát, lật nghiêng một cái, rồi "Xem" đây này.
Trừ phần đáy bát mà lưỡi nàng thực sự không thể với tới, thì mọi chỗ khác đều đã được liếm sạch bóng.
"Tớ đi rửa bát đây, cậu chờ tớ một lát nhé!"
Bà nội Xuân Tín quản nàng rất nghiêm, từ nhỏ nàng đã biết làm rất nhiều việc nhà: chờ người lớn ăn cơm xong dọn dẹp bát đũa, lau bàn, rửa bát xong còn phải quét dọn sạch sẽ nền bếp và phòng khách, dùng búi sắt cọ nồi chảo sáng bóng, còn biết giặt quần áo, vò tất.
Hiện tại tám tuổi, nàng đã biết nấu mì sợi. Từ nhỏ nàng đã ăn rất "nặng khẩu", cho sa tế và bột ngọt vào bát mì như thể không tốn tiền vậy.
Biết có người đang chờ mình, nàng nhanh chóng quay lại, trên tay còn cầm theo một chiếc chai nước rỗng đã bóc nhãn.
"Xem bươm bướm của tớ này, cậu thấy không?" Xuân Tín giơ cao chiếc chai, "Con bướm màu bạc, nhỏ xíu à."
Xa quá, Tuyết Lí lắc đầu. "Nhìn không thấy."
Xuân Tín nói: "Chiều đi học tớ mang cho cậu xem." Dừng một chút rồi lại hỏi: "Cậu có muốn đi học không?"
Tuyết Lí nói có, thế là Xuân Tín cười rạng rỡ. "Vậy chiều tớ sang tìm cậu chơi."
Đối với Xuân Tín mà nói, đi học = được ra ngoài chơi.
Giấc mơ này dài quá. Chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường phòng khách cứ "tích tắc, tích tắc", ngay cả khi đóng cửa phòng ngủ vẫn có thể nghe thấy.
Bạn thấy sao?