🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 67: 67

Bà mẹ này thật quá không ý tứ, lúc con còn nhỏ bà còn biết kiềm chế, chỉ là nói đùa bằng miệng, bây giờ thì trực tiếp động tay động chân.

Tuyết Lí một bụng lời còn chưa kịp nói ra, đã bị bà làm cho đứng hình, tức đến dậm chân: "Mẹ!!"

Xuân Tín còn đang che ngực ngồi dưới đất, mắt trợn tròn xoe. Tưởng Mộng Nghiên đã cười hì hì chạy mất: "Thay quần áo ăn cá đi ——"

Dưới hành lang gấp khúc, Tuyết Lí kéo tay áo bà: "Không được đi, nói cho rõ ràng!"

"Được, nói đi." Tưởng Mộng Nghiên dừng lại, thong dong nhìn cô, "Nói đi nào."

Hoàn toàn rối loạn, nhịp điệu hoàn toàn rối loạn. Tuyết Lí mấy lần há miệng đều không thốt ra được lời nào. Xuân Tín bây giờ mới hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra, ngồi xổm trên đất tìm nắp chai, tư thế cúi người cũng khiến nàng chỉ cần cúi đầu là có thể thấy chính mình. Mặt nàng đỏ bừng như sắp rỉ máu, xấu hổ muốn chết đi được.

Tuyết Lí chẳng nói nên lời.

Tưởng Mộng Nghiên thì lại như mở được cái máy hát, cũng là thừa dịp Triệu Thành không có ở đó, tranh thủ nói một câu mà chỉ phụ nữ với nhau mới hiểu.

"Con có phải cảm thấy mẹ không biết gì không?" Tưởng Mộng Nghiên quay đầu lại nhìn tấm rèm ngăn màu lam trước cửa phòng tắm, "Hai đứa bây hôm qua tắm rửa gần ba tiếng đồng hồ, da cũng kỳ cọ đến tróc hết rồi phải không? Mẹ với ba các con ở trong hồ ngâm đến nhăn nheo, sắp thành hai cái xác chết trôi rồi, không còn cách nào khác đành phải ra phòng tắm bên ngoài mà tắm."

Người phụ nữ này uốn tóc xoăn lọn to màu đỏ rượu thời thượng nhất hiện nay, mặc một chiếc váy dài hoa hòe, đi dép lê cho tiện đi đường núi, một chân đầy vết muỗi đốt. Ai bảo bà ấy cứ để chân trần, muỗi không cắn bà ấy thì cắn ai?

Hai tay vén vén mái tóc xoăn lọn trên vai, rồi ưỡn ngực ra phía trước, Tưởng Mộng Nghiên nói: "Lúc con còn ở nhà bà nội trên Khang Thành, nhan sắc của mẹ đây này, chưa từng thiếu đàn ông theo đuổi đâu, chỉ là không cho con thấy thôi. Mấy trò các con chơi bây giờ, đều là mẹ chơi thừa lại đấy. Mẹ không nói là để giữ thể diện cho các con, đừng có coi mẹ là đồ ngốc, mẹ biết tỏng từ lâu rồi."

Tuyết Lí không nói gì. Tưởng Mộng Nghiên lại nói một câu y hệt như Xuân Tín: "Cũng không có thai được, sợ cái gì chứ?"

Làm cha mẹ sợ nhất là con cái đi vào con đường sai lầm. Đương nhiên, việc thích con gái không nằm trong phạm vi 'con đường sai lầm' mà Tưởng Mộng Nghiên nghĩ đến.

"Cha mẹ sợ nhất cái gì, biết không?" Tưởng Mộng Nghiên hỏi.

Tuyết Lí lắc đầu, đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Dù cô có lớn đến đâu, cô vẫn là con của mẹ, không thể nào thoát khỏi ngũ chỉ sơn của mẹ.

Tưởng Mộng Nghiên nói: "Trong nhà có hai đứa con gái, mẹ sợ nhất là các con bị mấy thằng đàn ông không đàng hoàng bên ngoài lừa gạt! Bởi vì mẹ cũng đã từng bị lừa, nhưng mà sinh ra con, mẹ cũng không thiệt thòi gì. Cha ruột của con chẳng ra gì, nhưng ít nhất ông bà nội vẫn tốt."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...