Xuân Tín chính là cố ý trả thù, chọc ghẹo lên rồi lại mặc kệ, rất nhiều thứ đều như vậy. Đặc biệt là ban đêm, tối lửa tắt đèn mà không làm gì đó thì khó chịu, hai tay không chịu ngồi yên, vừa tham ăn lại vừa ham chơi.
Nàng bắt chước rất giỏi, nhéo giọng nói nhỏ nhẹ: "Xuân Tín, Xuân Xuân bảo bối, em không thể mặc kệ chị nha."
Tuyết Lí vừa buồn cười lại vừa tức giận, đánh vào mông nàng: "Ngủ."
Nàng động đậy hai cái, ôm lấy cánh tay Tuyết Lí, giống như kẹp một con búp bê lớn, ôm cô vào lòng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.
Sau này cũng không còn tâm tư quậy phá nữa. Sáng sáu giờ dậy đi học, tối chín giờ mười phút mới học xong tiết tự học về đến nhà, đã mệt đến không ra hình người. Thứ Bảy học bù, Chủ nhật đi phòng vẽ tranh, không có thời gian mà nghĩ ngợi lung tung.
Học văn hóa còn có thể tự thuyết phục mình lén lút làm việc riêng, sau khi phân ban tham gia tập huấn, vì làm việc mình thích nên càng thêm chuyên tâm, đương nhiên cũng vất vả gấp bội.
Một tiếng đồng hồ trước khi đi ngủ buổi tối, Tuyết Lí không được đi đâu cả, phải để nàng ôm "sạc pin". Nàng nhắm mắt lại, trong đầu không nghĩ gì cả, tay phải đặt lên ngực Tuyết Lí, được cô hai tay ôm lấy nhẹ nhàng xoa bóp, thoải mái đến mức cứ hừ hừ mãi.
Tuyết Lí nghiêng đầu khẽ chạm vào đầu nàng: "Đỡ hơn chưa em?"
Xuân Tín mệt đến mắt cũng không mở ra được, người cũng mơ mơ màng màng, môi thỉnh thoảng lại hôn lên vành tai cô: "Đỡ hơn nhiều rồi chị."
"Còn đau chỗ nào nữa không?" Tuyết Lí hỏi nàng.
Xuân Tín nói chân đau, ngồi cả ngày, mông cũng ê ẩm. Tuyết Lí bò dậy, quỳ gối bên cạnh nàng. Nàng chỉ mặc một chiếc quần lót nhỏ, họa tiết quả đào nhỏ trên nền trắng, nằm thẳng tắp ở đó. Tuyết Lí hai tay xoa bóp chân cho nàng. Chân con bé trắng nõn, không phải kiểu chân khẳng khiu, mấy năm nay có da có thịt hơn một chút, hơi mũm mĩm, phân bố rất đều đặn, sờ vào rất thích.
Nàng sợ nhột, bóp đến mặt trong đùi là lại nhắm mắt cười, co chân né sang một bên: "Nhột quá chị ơi." Tuyết Lí không nói gì, lòng bàn tay áp sát, năm ngón tay dùng chút lực nắm bóp, rồi từ từ nằm xuống, sát lại gần nàng.
Sau đó hai người bắt đầu hôn nhau, chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng, lướt qua rồi dừng lại, giống như mưa phùn làm cho cánh hoa thêm một mảng hồng tươi tắn. Lúc động tình, Xuân Tín ưỡn người cọ vào cô. Đầu ngón tay Tuyết Lí lướt qua từng đốt sống lưng của nàng như để trấn an, sau đó rút ra rời đi, đứng bên cửa sổ cho thoáng khí.
Lúc quay lại, nàng đã ngủ rồi, ngủ say thật sự, sấm sét mưa bão cũng không đánh thức nổi.
Những ngày tháng đơn điệu trôi qua rất nhanh. Mấy ngày trước kỳ thi đại học đầu tháng Sáu được nghỉ, Tuyết Lí đưa nàng đi dạo trong khu dân cư, Xuân Tín hình như không còn nhận ra nơi này nữa.
Nàng chỉ vào một cây bạch quả: "Chị còn nhớ không, lúc chúng ta mới chuyển đến, nó còn chưa ra lá, cành cây cũng bị gãy rất nhiều. Bây giờ tán cây đã lớn lắm rồi, lá vừa nhiều vừa xanh."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?