🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 59: 59

Tưởng Mộng Nghiên thay giày vào nhà, đứng trước tủ quần áo trong phòng ngủ, hai tay chống nạnh: "Nha, trong nhà thật sự có trộm."

Triệu Thành trước giờ vẫn luôn hiền lành, vui vẻ dọn dẹp tủ quần áo bị lục tung: "Cũng không biết chơi trò gì, bày bừa khắp nhà."

Tưởng Mộng Nghiên đi thẳng đến mở cửa phòng ngủ của hai đứa. Lúc trốn vào nhà vội quá, quên khóa trái cửa, quần áo cũng chưa kịp thay, bị Tưởng Mộng Nghiên bắt quả tang.

"Nha! Nha nha nha! Đây là làm gì thế này." Mẹ mở toang cửa tóm lấy Tuyết Lí, định làm cho cô xấu hổ trước mặt mọi người: "Ăn mặc chỉnh tề thế này, cà vạt cũng thắt rồi cơ đấy."

Tuyết Lí đưa tay áo che mặt. Tưởng Mộng Nghiên làm mẹ kiểu này thật đúng là không có ý tốt, mẹ còn la lớn: "Lão Triệu ơi mau đến xem này, nó trộm mặc vest của ông đấy!"

"Mẹ!" Mặt Tuyết Lí đỏ bừng.

Mất mặt quá đi mất.

Triệu Thành nghe tiếng chạy đến, đứng ở cửa xoa bụng cười ha hả. Tưởng Mộng Nghiên lại nhìn thấy: "Cái ghim cài áo của tôi!" Mẹ đưa tay ra giật lấy: "Mau trả lại đây, đây là quà kỷ niệm năm năm ngày cưới ba con mua cho đấy! Sao có thể tùy tiện lấy ra chơi như vậy được?"

"Con không chơi, chỉ đeo một chút thôi." Tuyết Lí gỡ xuống trả lại cho mẹ, rồi vội vàng chạy đi!

Đứa trẻ ngày thường nghiêm túc mà trêu chọc lên thì vui nhất. Tưởng Mộng Nghiên lấy lại ghim cài áo rồi vẫn không tha, hỏi cô: "Có phải muốn kết hôn rồi không? Hả? Ở nhà làm đám cưới à, có muốn mẹ làm cho một bàn tiệc không?"

Xuân Tín nhào tới cứu người. Tưởng Mộng Nghiên một đứa cũng không tha, hỏi nàng: "Có phải thiếu một chiếc váy cưới không, mẹ có một chiếc váy trắng xòe rộng đấy, đi thay đi."

"Ái chà, mẹ ơi, chúng con chỉ chơi một chút thôi mà!" Xuân Tín túm tay Tuyết Lí kéo về.

Tưởng Mộng Nghiên lại nói: "Ủa, còn chưa cưới thật mà đã tranh người với mẹ rồi à."

Xuân Tín bị mẹ nói cho, giành cũng không được, không giành cũng không xong. Tuyết Lí gào lên: "Lão Triệu, mau đưa vợ của ba đi đi!"

Triệu Thành vỗ vỗ sau lưng mẹ: "Để cho bọn trẻ chút mặt mũi đi."

Trẻ con da mặt mỏng, Tưởng Mộng Nghiên trêu chọc cũng gần đủ rồi nên tự mình đi.

Tuyết Lí "Rầm" một tiếng đóng cửa lại, khóa trái, vội vàng cởi quần áo ra trả lại.

Lần trước ở huyện Đa đánh nhau, Tuyết Lí bị gọi là 'hiếu tử' nửa tháng, lần này đổi thành 'tân lang quan'.

Tưởng Mộng Nghiên hễ có cơ hội là lại gọi cô như vậy.

—— "Tân lang quan, ra ăn cơm nào."

—— "Tân lang quan, ăn thêm một bát nữa đi."

—— "Tân lang quan, dọn dẹp bàn một chút, quét nhà đi."

—— "Tân lang quan, ngâm chân à, nha, vẫn là vợ chồng cùng nhau ngâm chân."

Xuân Tín bụm miệng cười. Tuyết Lí đã bị gọi đến chai cả tai, gọi thế nào cũng không có phản ứng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...