🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 54: 54

Tuyết Lí thức trắng một đêm, nằm cứng đờ trên giường đến ba giờ sáng, rồi cầm sách vở và sách bài tập sang phòng khách, cố gắng làm bài tập để đầu óc được giải tỏa.

Phòng khách không có điều hòa, cũng không có Xuân Tín, cô lạnh đến run người. Ba giờ rưỡi đã quay lại phòng ngủ, nằm trong chăn ấm được nửa tiếng mà vẫn không ngủ được, đành dứt khoát làm bài tập ngay trong phòng.

Xuân Tín ngủ say thật sự, nửa đêm còn nghiến răng, tiếng kêu như tiếng cưa gỗ. Tuyết Lí lần đầu tiên nghe thấy nàng nghiến răng, từ bàn học quay đầu lại nhìn chằm chằm vào mặt nàng một lúc lâu, tay phải nắm lại che miệng cười.

Gần năm giờ sáng, ngay cả bài tập của Xuân Tín cũng làm giúp xong, Tuyết Lí mới thoáng có chút buồn ngủ. Nằm trên giường cố gắng ngủ được nửa tiếng thì đồng hồ báo thức sáu giờ vang lên.

Đang lúc buồn ngủ say sưa, cô giơ tay tắt ngay đồng hồ báo thức. Xuân Tín mơ màng nghe thấy tiếng chuông, nghĩ bụng chị gái sẽ đến gọi mình, lại nhắm mắt ngủ thêm một lát, rồi cũng ngủ thiếp đi.

Thế là cả hai đều không đến trường. Bình thường hai đứa chẳng bao giờ cần ai gọi dậy. Tưởng Mộng Nghiên và Triệu Thành cứ ngỡ hai đứa con đã đi học từ sớm nên cũng ra cửa đi làm.

Mãi đến tiết thứ hai buổi sáng, tiết của cô chủ nhiệm, cô giáo mới gọi điện thoại hỏi Tưởng Mộng Nghiên tình hình.

Nếu nói Xuân Tín trốn học thì còn có khả năng, nhưng có Tuyết Lí đi cùng thì không nên xảy ra chuyện này.

Tưởng Mộng Nghiên lần lượt gọi điện thoại cho Xuân Tín và Tuyết Lí, đều không liên lạc được, máy tắt.

Gọi điện thoại cho Triệu Thành, lo lắng không biết có phải lại bị bắt cóc không. Đang lúc bàn bạc có nên báo công an không thì Triệu Thành chợt nhớ ra, lúc gần đi làm hình như thấy giày của hai đứa vẫn còn ở cửa.

Tưởng Mộng Nghiên xin nghỉ làm về nhà, quả nhiên thấy giày ở cửa. Mở cửa phòng ngủ ra xem, chao ôi, hai vị tổ tông đang ngủ say sưa, ngủ ngon lành.

"À, cô Dư, ừm... hai cháu nó bị cảm, ở nhà nghỉ ngơi, chúng tôi buổi sáng ra cửa không để ý... Vâng vâng, cả hai đều bị cảm. Vâng vâng, được rồi, phiền cô quá."

Tuyết Lí quả thật bị cảm, lăn lộn cả đêm mà không cảm cúm mới là lạ.

Xuân Tín thì tinh thần rất tốt, gương mặt vì ngủ đủ giấc mà ửng hồng khỏe mạnh, đôi mắt sáng long lanh tựa vào đầu giường nhìn Tuyết Lí: "Quầng thâm mắt cậu to quá."

Tưởng Mộng Nghiên lại gần sờ trán Tuyết Lí: "Không sốt, tự tìm thuốc mà uống đi." Mẹ còn phải chạy về đi làm, đưa tiền cho hai đứa tự ra ngoài ăn gì đó rồi lại vội vã đi.

Giọng nói vừa khàn vừa rè, Tuyết Lí ho khan hai tiếng. Xuân Tín đã hai tay bưng cốc nước đến, uống hai ngụm nước ấm cho đỡ khát, viên thuốc nhỏ lại được đặt vào lòng bàn tay đưa qua.

Xuân Tín chớp chớp mắt, bộ dạng vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, khóe môi cong lên cười, mặc chiếc áo ngủ lông dài, mái tóc xù rối tung, giống như con thỏ bông mềm mại được bày bán trên kệ hàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...