Chương 53: 53
Người này nàng quen.
Là con trai của thầy Đàm ở phòng vẽ tranh, Đàm Tùng, thỉnh thoảng cũng luyện tập cùng nàng.
Xuân Tín trước đây không mấy để ý đến cậu ta, bây giờ nhớ lại, hình như rất hay thấy cậu ta ở phòng vẽ tranh, ngồi ở vị trí gần cửa, giá vẽ che khuất mặt, không theo kịp tiến độ của mọi người, thích vẽ gì thì vẽ nấy.
Xuân Tín đã học vẽ ở phòng tranh nhỏ trong chợ đồ cũ rất nhiều năm. Tuyết Lí không bỏ sót một ngày nào đi cùng nàng. Khi Xuân Tín vẽ, cô hoặc là mượn bàn ở phòng vẽ làm bài tập, hoặc là ngồi đọc sách ở tiệm sách cũ đối diện, đợi Xuân Tín tan học rồi dắt tay nàng cùng về nhà.
Xuân Tín một lòng một dạ hướng về chị gái, thế mà lại hoàn toàn không để ý, có người đã trốn trong góc nhìn trộm chị gái nhiều năm như vậy.
Giấu kỹ thật đấy.
Trong lòng khó chịu, ánh mắt và biểu cảm không hề che giấu mà thể hiện ra hết. Xuân Tín chỉ vào cậu ta: "Bức tranh kia có phải anh đưa không!"
Đàm Tùng lười biếng không thèm đáp lại nàng, ánh mắt bỗng nhiên lướt đi, dừng lại ở một nơi nào đó, rồi chậm rãi di chuyển theo bước chân của người nọ.
Xuân Tín nhìn theo hướng mắt cậu ta, Tuyết Lí đang đi thẳng về phía nàng, khoác lấy cổ nàng rồi xoay người đi hướng khác: "Đi thôi."
Xuân Tín lẩm bẩm tỏ vẻ rất bất mãn: "Tớ biết là ai đưa rồi, là Đàm Tùng, Đàm Tùng lớp Mười Hai, con trai thầy Đàm."
"Đừng động đến anh ta." Tuyết Lí đưa tay ra sau sờ lên gương mặt mềm mại của nàng, miệng thì nói nhẹ bẫng, nhưng thực ra trong lòng đang thầm sung sướng.
Con bé ranh ma này cũng có ngày hôm nay cơ đấy.
Tuyết Lí dắt nàng đến cửa hàng đồ ăn vặt ở cổng trường mua xúc xích nướng, lại lấy thêm một thanh sô cô la. Học sinh chen chúc qua lại, lúc tính tiền thì được bà chủ thông báo: "Hai đứa có người trả tiền rồi."
"Ai trả?" Xuân Tín trừng lớn mắt, "Có phải một bạn nam, cao gầy không?"
Bà chủ nói phải, rồi đưa tay chỉ cho các cô xem: "Vẫn còn đứng ở kia kìa." Tay bà ta đang bận rộn thu tiền, thối tiền lẻ, vậy mà vẫn còn thời gian cười "hắc hắc" một cách không mấy tốt đẹp.
Người đứng dưới gốc cây kia không phải Đàm Tùng thì còn có thể là ai.
Xuân Tín lập tức xị mặt xuống, cây xúc xích nướng ăn dở bỗng dưng không còn ngon nữa. Tuyết Lí giơ tay về phía cậu ta, tỏ ý cảm ơn. Đàm Tùng gật đầu rồi quay người rời đi.
Cái mức độ ăn ý này, làm Xuân Tín nhìn đến ngẩn cả người: "Hai người thân nhau từ lúc nào thế?"
"Đều là người quen cả, anh ta lại còn là con trai thầy giáo của cậu, lần sau chúng ta trả lại là được." Về phương diện đối nhân xử thế này, vẫn là Tuyết Lí chín chắn hơn một chút.
"Cho nên cậu đã thông đồng với anh ta rồi?"
Tuyết Lí không nói gì. Một ngày 24 giờ ở bên cạnh nàng, không biết lấy đâu ra thời gian mà đi thân thiết với người khác. Cũng là cố ý không giải thích, để cho nàng sốt ruột chơi.
Bạn thấy sao?