Chiều thứ Bảy, Xuân Tín làm xong bài tập, nằm trên giường đọc sách, Tuyết Lí đang sửa bài cho nàng. Triệu Thành đứng ở cửa vẫy tay: "Xuống lầu đi, có đồ hay lắm."
Xuân Tín lập tức ném sách nhảy xuống giường: "Đồ gì hay thế ba?"
Triệu Thành tỏ vẻ bí ẩn: "Cứ đi theo ba là biết."
Ba người cùng nhau xuống lầu. Thì ra là tuần trước Triệu Thành thấy nàng giành chiếc xe đạp bốn bánh của mấy đứa nhỏ tiểu học để cưỡi, nên đã vác về cho nàng một chiếc xe đạp người lớn.
Tưởng Mộng Nghiên đã cưỡi lên, cứ thế vòng qua vòng lại trong khu dân cư.
Xuân Tín reo lên một tiếng, múa may tay chân chạy theo sau: "Mẹ ơi, mẹ ơi, đèo con với."
Đầu xe có một cái giỏ, đuôi xe có một cái yên mềm, có thể chở người. Tưởng Mộng Nghiên đèo nàng cưỡi một vòng, nàng đã nóng lòng muốn tự mình cưỡi thử.
Tuyết Lí nói: "Chân cậu không với tới đất đâu."
"Nói bậy!"
Tuyết Lí giữ đầu xe cho nàng. Nàng không biết cách trèo lên từ phía trước, đành nhấc chân định trèo qua, chân sau thì cứ loay hoay nhảy nhót, trái không được phải cũng không xong. Mãi mới đặt được cái mông lên yên xe một cách khó khăn, duỗi thẳng mũi chân, rồi lại khom lưng vẹo vọ tìm bàn đạp khắp nơi.
Tuyết Lí nhắc nàng: "Đạp cái phía dưới trước đi."
Nàng đột nhiên xị mặt xuống, cảm thấy bị sỉ nhục, xuống xe đứng một bên, hai tay nắm lấy vạt áo: "Tớ không cưỡi nữa."
Tưởng Mộng Nghiên cười ngặt nghẽo không màng hình tượng, Triệu Thành mím môi cười, Tuyết Lí cũng cười. Xuân Tín thẹn quá hóa giận, chỉ dám trút giận lên Tuyết Lí: "Cái niềng răng của cậu chói vào mắt tớ rồi!"
"Không được công kích cá nhân nhé." Tuyết Lí nói.
Xuân Tín lý lẽ hùng hồn: "Tớ công kích cậu cái gì, tớ nói thật mà, niềng răng inox, dưới ánh mặt trời đương nhiên là phản quang rồi."
"Được thôi." Tuyết Lí gật gật đầu, "Vậy thì tớ cũng đâu có nói sai, chân cậu vốn dĩ là không với tới đất mà."
"Cậu cố ý chỉnh cao lên, tớ vừa mới thấy rồi! Vốn dĩ không cao như vậy."
"Tớ chỉnh cao là để tiện cho tớ, tớ đèo cậu là được rồi." Tuyết Lí nói: "Xe này là xe đôi, to lắm, cậu không biết đi đâu, ngoan ngoãn ngồi sau đi."
Con mèo nhỏ xù lông lập tức được vuốt ve dịu lại, khịt khịt mũi hai tiếng, nhún vai, tại chỗ nhún nhảy vài bước: "Ừm, được thôi."
Hồi nhỏ ở nhà bà nội trên Khang Thành đã từng học qua, Tuyết Lí làm quen rất nhanh, bảy tám phút là đã có thể bon bon trên đường. Cô đạp một vòng quanh khu dân cư rồi dừng lại trước mặt Xuân Tín, buông tay lái, chỉ dùng sức hai chân để giữ thăng bằng.
Không nói một lời, nhưng ý tứ trêu chọc thì rõ ràng ra mặt. Xuân Tín lại bĩu môi rõ cao, mắt trợn trừng nhìn người. Tuyết Lí nén cười vỗ vỗ vào yên sau: "Còn chờ gì nữa, lên đi."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?