Chương 51: 51
Tưởng Mộng Nghiên và Triệu Thành tan làm trở về thì Xuân Tín và Tuyết Lí đã chuẩn bị ra ngoài.
"Không ăn cơm à?" Tưởng Mộng Nghiên thấy hai đứa đang xỏ giày ở cửa, lại còn cầm theo vợt cầu lông.
Tuyết Lí nói: "Con nấu cho ba mẹ một nồi cháo đậu xanh rồi, ở trong bếp ấy, cũng nguội bớt rồi, ăn không hết thì ba mẹ cho vào tủ lạnh đi."
"Tốt bụng thế cơ à?" Tưởng Mộng Nghiên vào bếp xem thử, quả nhiên có non nửa nồi cháo đậu xanh, còn có non nửa nồi cháo thịt. Khỏi phải nói, cháo thịt chắc chắn là của Xuân Tín.
"Tiện tay thôi mà."
"Ồ, tiện tay." Tưởng Mộng Nghiên lại bắt đầu giở giọng kỳ quặc, "Chăm cho cô vợ nhỏ nhà mình, còn cho cha mẹ ăn cháo chay, đúng là đại hiếu tử."
Triệu Thành cười ha hả rửa tay cầm bát: "Trời nóng, vừa hay, mua ít đồ nhắm cay cay về ăn với cháo."
Tuyết Lí một ngày không biết bị nói bao nhiêu lần là 'hiếu tử', tai nghe đến chai cả rồi. Cô không để bụng, nhưng Xuân Tín lại bị câu "cô vợ nhỏ" kia làm cho đỏ bừng mặt, ôm vợt đứng ở cửa, lí nhí: "Mẹ ơi, đừng mắng chị mãi thế."
Tưởng Mộng Nghiên ngồi trên sô pha, mắt dán chặt vào ti vi: "Ừ, giờ nhà này chia bè kết phái rồi, ta thế đơn lực mỏng, ta chẳng dám nói gì sất."
Triệu Thành nghe hai mẹ con nói chuyện chỉ thấy buồn cười. Tuyết Lí giơ tay: "Đi thôi."
Vào thang máy đợi đi xuống, Tuyết Lí hai tay đút túi quần, lười biếng dựa vào một bên. Xuân Tín len lén nhìn cô vài lần, im lặng được hai ba giây, lại không nhịn được mở miệng: "Mẹ cứ bảo tớ là tiểu......"
Lời còn chưa nói hết, thang máy "Đinh" một tiếng, hai chữ còn lại Xuân Tín đành nuốt ngược vào bụng, mím chặt môi lùi về sau, một cặp vợ chồng dắt theo đứa con bước vào.
Cửa thang máy khép lại, tiếp tục đi xuống. Tuyết Lí ngước mắt nhìn qua tấm kính inox bóng loáng, thấy nàng co rúm ở một góc, bĩu môi, đầu khẽ cụng vào vách thang máy.
Cửa thang máy mở ra, hai người một trước một sau bước ra ngoài. Tuyết Lí đứng một bên đợi nàng lại gần, nhưng nàng lại một mình chạy vụt đi. Tuyết Lí rảo bước đuổi theo, huých vai nàng: "Chân ngắn mà chạy nhanh phết nhỉ, lúc nãy trong thang máy cậu định nói gì với tớ thế?"
"Không có gì." Chiều tối trong khu dân cư có nhiều người dắt chó, dắt con đi dạo, Xuân Tín đời nào lại nói những lời như vậy trước mặt bao nhiêu người.
Có chút đáng tiếc.
Tuyết Lí tưởng tượng ra dáng vẻ khi nàng cố gắng thốt ra ba chữ đó, cúi đầu, mắt lại nhìn về phía trước, lông mi khẽ run, âm cuối còn phải uốn lượn ba vòng, vừa gan dạ lại vừa e thẹn, đến cả vành tai cũng ửng hồng.
Tuyết Lí cũng không vội, ngày tháng còn dài, lúc nào nàng muốn nói, ắt sẽ nói.
Ăn cơm xong, Triệu Thành và Tưởng Mộng Nghiên xuống lầu giành vợt cầu lông của hai đứa. Tuyết Lí ngồi một bên nghỉ ngơi, Xuân Tín thì chạy theo đám trẻ con hàng xóm chơi, giành lấy chiếc xe đạp bốn bánh của một đứa bé rồi cưỡi đi, đứa bé kia thì chạy theo sau đút que cay cho nàng. Nửa khu dân cư trẻ con đều thích nàng.
Bạn thấy sao?