🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 50: 50

Ba giờ sáng, cô Doãn hiệu trưởng gọi điện thoại cho Tưởng Mộng Nghiên. Mẹ trùm chăn nghe máy giọng khàn khàn, vừa cúp điện thoại là ngay lập tức bật dậy, sang giường bên cạnh lay Xuân Tín và Tuyết Lí dậy.

"Mau mau, dậy đi thôi, bà nội sắp không qua khỏi rồi."

Hai đứa trẻ mở to mắt, đầu tóc rối bù, nửa tỉnh nửa mê. Tưởng Mộng Nghiên tay vội mặc quần áo, tìm giày khắp nơi, rồi ném quần áo của hai đứa lên giường.

Đây là khoảnh khắc tĩnh lặng nhất trong ngày. Ánh đèn đường mờ nhạt soi chiếu dòng sông chảy về phía xa, đèn xanh đèn đỏ lặng lẽ nhấp nháy. Trên đường không một bóng xe, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng còi xe từ xa vọng lại.

Tưởng Mộng Nghiên xách chiếc túi nhỏ đi trước dẫn đường, các nàng nắm tay nhau lẽo đẽo theo sau. Không khí ẩm ướt trong lành, mang theo chút se lạnh đầu thu xuyên qua lớp quần áo hè mỏng manh.

Các nàng chẳng còn tâm trí lo lắng điều gì, chạy mệt thì chuyển sang đi nhanh về phía trước, tai chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính mình, hai chân theo bản năng di chuyển một cách máy móc.

Bên ngoài nhà họ Doãn đã có không ít người tụ tập. Người già ít ngủ, ban đêm nghe thấy chút động tĩnh gì cũng đều dậy xem, nhà này truyền nhà kia, người cứ thế đông dần lên.

Trong phòng khách đầy những người già đứng hoặc ngồi, đều là hàng xóm mấy chục năm. Bà nội Doãn nằm trên giường trong phòng ngủ, ông nội Doãn ngồi ở mép giường nắm tay bà, hai cô con gái của họ đứng một bên, còn có một bà cụ là người thân thiết nhất với bà nội Doãn.

Đông người như vậy, nhưng ai cũng ý tứ giữ im lặng.

Người trên giường hé miệng, phát ra tiếng nức nở khe khẽ. Bà cụ tóc ngắn ngồi bên cạnh vội vàng áp tai vào môi bà, lắng nghe một lúc, rồi thẳng người lay cô Doãn hiệu trưởng: "Tiểu Chốc Chốc có đến không?"

"Để con gọi điện thoại hỏi lại."

Bấm số gọi đi, rồi lại cúp máy, cô Doãn hiệu trưởng nói: "Đến ngã tư rồi."

Bà cụ hàng xóm ghé sát tai bà nội nói: "Đến ngã tư rồi, bà đợi một chút."

Mắt bà nội nhìn lên đỉnh màn vàng ố: "Ừ."

Cô Doãn hiệu trưởng bước nhanh ra khỏi phòng, đứng ở đầu hành lang chờ. Hơn một phút sau, ba bóng người đen ngòm mới lảo đảo xuất hiện ở chỗ ngoặt.

Cô Doãn hiệu trưởng vẫy tay với các cô. Tưởng Mộng Nghiên xoay người kéo tay áo Xuân Tín đẩy về phía trước: "Mau chạy!"

Xuân Tín buông tay Tuyết Lí ra, chạy thật nhanh. Đoạn đường hai trăm mét, nàng không cảm nhận được tim mình đập, chỉ có tiếng gió rít gào như khóc than.

Đối với nơi này, nàng đã cảm thấy vô cùng xa lạ, nhưng lại như chưa bao giờ rời đi. Phòng ngủ của bà nội trước kia nàng thường lẻn vào, đó là nơi thám hiểm quý báu của nàng, lúc nào cũng có thể tìm thấy đồ ăn vặt trong những ngăn tủ, ngăn kéo bị khóa.

Cách bài trí trong phòng dường như cũng đã thay đổi. Lúc không có việc gì, bà nội thích nhất là kê lại tủ và giường, gần như năm nào cũng đổi một lần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...