🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 5: 5

Khi đoàn tàu chui qua đường hầm, bóng một người với gương mặt sưng húp, nhợt nhạt hắt lên ô cửa kính.

Cô dùng khăn giấy ướt lau đi vệt than đá đen kịt, ám mùi khói, để lộ vết bầm tím xanh hiện rõ dưới cổ. Tuyết Lí chấm một chút thuốc mỡ lên đầu ngón tay, rồi nhẹ nhàng xoa đều lên đó.

"Sẽ ổn thôi em, không trầy da thì sẽ không để lại sẹo đâu."

Bất kể vết thương nào rồi cũng sẽ lành, thời gian rồi sẽ cuốn đi tất cả.

Bà nội của Xuân Tín vẫn đang bệnh, không thể làm ầm ĩ ngay trước cửa nhà người ta. Mà có làm ầm ĩ lên thì giải quyết được gì, để nàng ở lại đó chỉ thêm khổ mà thôi.

Doãn Nguyên Tường có một câu nói không sai, nàng vốn dĩ chẳng nên quay về, nhà họ Doãn đã sớm không còn chỗ cho nàng nữa.

Nếu nói là về để nhìn mặt bà nội lần cuối, thì bây giờ đã gặp rồi, có thể đi được rồi.

Cô nhớ lại quãng thời gian Xuân Tín mới rời nhà, nàng từng kể với cô rằng, ở bên ngoài tuy sống khổ cực, nhưng lại không hề cảm thấy sợ hãi.

Không có ai bất thình lình tốc chăn rồi hắt nước vào người nàng, không còn bị đánh đập, phạt quỳ vì những lỗi lầm cỏn con, cũng chẳng phải nghe những lời chửi rủa, chế giễu cay nghiệt... đến cả việc hít thở cũng thấy tự do hơn.

Con người thật kỳ lạ, rõ ràng là những người xa lạ chẳng quen biết lại sẵn lòng đối đãi bằng sự khoan dung và kiên nhẫn vô bờ, còn người nhà sớm hôm kề cận thì lại cứ như kẻ thù không đội trời chung.

Nàng thà làm một con chó hoang, lỡ gặp được người tốt bụng ven đường còn có khi được cho cây xúc xích mà ăn, chứ bị xích sắt trói chặt ở nhà, chẳng biết ngày nào đó sẽ bị đánh chết.

Tuyết Lí nâng cằm nàng lên. Xuân Tín nhắm nghiền mắt, mặc cho cô xoay xở, đôi môi và chóp mũi đều đã khóc đến đỏ ửng.

Khắp người nàng đau ê ẩm, da đầu cũng rát buốt, nhưng chút thương tích nhỏ nhặt này với nàng nào có thấm vào đâu, nàng đã quen với những chuyện như thế này từ lâu rồi.

Đoàn tàu lao ra khỏi đường hầm, ánh sáng lại chan hòa. Xuân Tín mở mắt, ngoài cửa sổ xe là khung cảnh đặc trưng của núi rừng, là những dãy núi trập trùng mà nàng chẳng thể nào vượt qua, là những tảng đá vững chãi không cách nào xuyên thủng, là vách đá cheo leo có thể khiến người ta tan xương nát thịt.

Từ huyện Đa đến thành phố Nam Châu mất bốn tiếng đi tàu. Buổi chiều hôm ấy, họ không hề trì hoãn một phút nào, Tuyết Lí dùng điện thoại đặt vé rồi cả hai lên đường ngay.

Tám giờ tối, tàu cập bến Nam Châu. Tuyết Lí nắm tay nàng dắt ra khỏi ga, rồi gọi một chiếc taxi đi thẳng về nhà.

Sau khi nàng tắm xong, Tuyết Lí kiểm tra những vết thương trên người, định bụng bôi thuốc giúp, nhưng nàng lại rụt vai, lủi vào trong tủ quần áo.

Tuyết Lí đứng thẳng người, cơn bực bội thoáng dâng lên, nhưng rồi cô cúi xuống, thấy nàng chân trần đứng trên thảm, nép mình vào tủ, mái tóc xõa che gần nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chóp mũi đỏ hoe, hàng mi còn vương nước mắt, cô lại không nỡ lòng nào mà nổi giận.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...