🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 48: 48

Lần này là Tưởng Mộng Nghiên lái xe đưa các nàng đi. Đường cũng khác hẳn ngày xưa, toàn là đường cao tốc mới làm, nhìn đâu cũng thấy thẳng tắp, quy củ, trật tự.

Xuân Tín tò mò ưỡn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Cuối tháng Chín, ánh nắng rực rỡ, cũng không còn cái nóng oi ả của giữa hè nữa. Gió lùa qua cửa sổ xe nhè nhẹ, đã nhuốm chút se lạnh của tiết trời đầu thu.

Đường đi rút ngắn lại một nửa. Sáng mười giờ xuất phát, chưa đến mười hai giờ đã đến huyện Đa.

Lần trước về làm chứng minh thư chưa vào đến khu nhà, nói chính xác hơn, đây là lần đầu tiên Xuân Tín trở về khu 153 sau khi rời đi.

"Thay đổi nhiều quá." Xuân Tín áp mặt vào cửa sổ xe nhìn.

Con đường bên ngoài khu nhà được mở rộng, còn xây thêm một cái khách sạn. Tòa nhà cũ của đội địa chất, trạm y tế, cùng với bồn hoa phía dưới đều đã bị người ta phá đi xây nhà lầu. Mấy dãy nhà cũ ở ngoài cùng cũng không còn, biến thành phố buôn bán.

Chỉ còn lại mấy dãy nhà lầu thấp tầng trên sườn đồi cao ở sâu trong con đường. Những giàn tường vi trên mái nhà rủ xuống như thác nước, dây bìm bìm leo theo dây điện lên cao tít. Lán chứa than đá ven đường bị sập, được dây thường xuân bao phủ thành một nửa vòng tròn.

Trong đội 153, không biết nhà ai có người mất, dựng lều bạt màu xanh đậm để làm đám tang. Xe không vào được, đành phải đỗ ở ngoài khu nhà.

Tưởng Mộng Nghiên duỗi dài cổ, tay che nắng nhìn vào trong: "Hay là đã mất rồi."

"Vậy còn đi nữa không?" Tuyết Lí hỏi.

"Đã đến rồi, mất thì cứ đi phúng viếng thôi." Tưởng Mộng Nghiên nói.

Tuyết Lí dắt Xuân Tín từ trong xe ra. Nàng nghe thấy tiếng Đại Bi Chú vọng ra từ dưới lều bạt, mắt trợn tròn xoe.

Tuyết Lí nói: "Đi xem đi, đừng sợ, có tớ ở đây."

Đi vào mới biết, không phải nhà họ Doãn, mà là mẹ của thầy Đặng, giáo viên dạy Toán cấp hai ở một khu nhà khác. Nhà họ có tiền, Tưởng Mộng Nghiên nghe nói cỗ bàn phải làm bảy ngày, lều bạt vừa hay dựng ngay trước cửa nhà thầy Uông.

"Chưa mất đâu, nhưng chắc cũng sắp rồi." Tưởng Mộng Nghiên nói.

Sinh lão bệnh tử, quá đỗi bình thường. Đội địa chất 153 đã bao nhiêu năm rồi, ba bốn thế hệ đều ở đây. Lũ trẻ lớn lên, người già cũng ngày một ít đi, mỗi năm đều phải tiễn đưa vài người.

Mười năm nữa, những căn nhà cũ ở đây chắc cũng bị phá hết, đến lúc đó thì thật sự chẳng còn gì nữa.

Nơi này vẫn giữ dáng vẻ trong ký ức, nhưng lại khác đi rất nhiều. Xuân Tín nhìn thấy thầy Uông, thầy vẫn thích mặc áo sơ mi trắng, khoác ngoài chiếc áo vest xám, tóc thầy đã bạc đi nhiều.

Vợ thầy cũng béo lên không ít, đeo chiếc tạp dề to bản cúi người rửa rau dưới đất, chân cẳng cứng đờ, không ngồi xổm xuống được. Xuân Tín nghe thấy người bên cạnh nói chuyện với bà, hỏi xem lúc trời mưa đầu gối có đau lắm không.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...