Chương 47: 47
Xuân Tín và Tuyết Lí đi học đều muộn. Tuyết Lí học lại hai năm lớp Một, không nhảy lớp, ngoan ngoãn học theo, nên lớn hơn nhiều bạn cùng lớp một hai tuổi.
Bạn nam cao nhất lớp mới một mét sáu lăm, Tuyết Lí đã một mét bảy mươi, lại thêm người gầy, nên càng trông cao hơn. Như cây sào tre, vẫn ngồi ở dãy cuối cùng. Lớp học sĩ số lẻ, chỗ trống chính là bên cạnh Tuyết Lí, không có bạn nam nào dám ngồi cùng cô.
"Như vậy cũng tốt." Giờ ra chơi Xuân Tín đến tìm cô chơi, ôm lấy vai cô: "Như vậy cậu chính là của riêng tớ."
Bạn nam bàn trên quay đầu lại nhìn, nói chuyện phiếm với các cô: "Hai cậu không phải chị em ruột phải không."
Xuân Tín nói: "Không phải."
Tuyết Lí ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, cậu ta liền quay đầu đi.
Cô còn ra dáng chủ nhiệm hơn cả cô chủ nhiệm, ai mà thích nói chuyện phiếm với chủ nhiệm lớp chứ.
Đúng là hôm mới đến báo danh, Tuyết Lí thật sự bị nhầm thành chủ nhiệm lớp. Cô rất tự giác ngồi ở dãy cuối, Xuân Tín ngồi cùng cô, cũng bị nhầm là học sinh giỏi đã "nịnh bợ" được cô giáo.
Mỗi bạn học sinh vào lớp, không ít người nhìn về phía sau lớp đều rùng mình một cái. Vốn dĩ lớp thường nhiều học sinh cá biệt, cô giáo nghĩ còn phải tốn chút công sức mới trị được, lúc vào lớp thì ngớ cả người, khóa học sinh này sao mà ngoan thế không biết.
Sau này Tuyết Lí thay bộ đồng phục cỡ XXL, mọi người mới biết cô là học sinh. Có người đoán cô mười tám tuổi, có người đoán cô hai mươi, còn có người đồn cô thật ra đã kết hôn rồi?!
Xuân Tín đi khắp nơi bác bỏ tin đồn, phen đó làm nàng bận tối mắt tối mũi.
Về nhà Xuân Tín nói với cô: "Mọi người đều nói cậu kết hôn rồi đấy."
Tuyết Lí hỏi nàng: "Tớ suốt ngày ở cùng một chỗ với cậu, tớ kết hôn với ai."
"Cậu suốt ngày ở cùng một chỗ với tớ, cậu đương nhiên là kết hôn với tớ rồi." Xuân Tín hì hì cười, chụm hai ngón trỏ lại với nhau: "Kết hôn chính là giống như ba mẹ vậy phải không, hai người ở bên nhau, ngủ chung một giường."
"Sau đó thì sao." Tuyết Lí hỏi.
Nàng không hề e ngại, nghiêng đầu, ngón tay chọc vào má: "Thì giống như hai chúng ta vậy thôi. Ba mẹ đi làm còn phải xa nhau, chúng ta đi học tan học đều ở bên nhau." Nàng xòe ba ngón tay ra: "Chỉ thiếu một quyển sổ hồng thôi."
Hành động nhỏ nhiều, lời nói cũng nhiều. Tuyết Lí thường xuyên bị nàng chọc cười: "Cậu còn biết cả sổ hồng nữa cơ à."
"Đương nhiên." Xuân Tín lại nói: "Tớ biết là không thể nào có được, nhưng tớ có cách khác."
"Cách nào?"
Xuân Tín không nói, giữ bí mật.
...
Bạn cùng bàn của Xuân Tín là một cậu bạn nhỏ con, vóc dáng còn nhỏ hơn cả nàng, đen gầy. Cậu ta hỏi nàng: "Chị cậu không chỉ hung dữ đâu nhỉ, ở nhà cậu có bị đánh vào lòng bàn tay không."
Bạn thấy sao?