Chương 45: 45
Cãi nhau một cách khó hiểu, rồi lại làm lành cũng một cách khó hiểu. Tuyết Lí ôm nàng về, nhấc bổng mông nhỏ vác lên vai, về phòng ngủ.
Heo con ngủ say như chết, ban ngày buổi chiều ngủ một giấc dài như vậy, tối đến thế mà vẫn ngủ được.
Giấc ngủ của nàng rất tốt, ăn uống cũng điều độ. Hai ba năm nay chẳng mấy khi bị cảm sốt, cơ thể vô cùng khỏe mạnh.
Nhưng Tuyết Lí vẫn không yên tâm, bảo mẹ tranh thủ thời gian đưa các nàng đi khám sức khỏe.
Chủ yếu vẫn là khám cho Xuân Tín, sợ nàng có bệnh gì tiềm ẩn, sớm phát hiện ra thì sớm chữa trị.
Xuân Tín hôm nay ăn mặc rất xinh đẹp. Mẹ mua cho, cùng kiểu váy hai dây hoa nhí với Tuyết Lí. Tuyết Lí mặc màu trắng, Xuân Tín mặc màu vàng nhạt. Một người thì yên tĩnh, một người thì như con bướm hoa bay qua bay lại.
Các cô có rất nhiều quần áo giống nhau, chỉ khác nhau về kích cỡ và màu sắc.
Lúc Tưởng Mộng Nghiên mua quần áo không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cho tiện. Tuyết Lí thích màu sáng, Xuân Tín thích màu hồng phấn, cứ theo sở thích mà mua là được.
Cũng có chút hư vinh nho nhỏ trong đó. Đi ra ngoài, người ta vừa nhìn là biết ngay, hai cô gái xinh đẹp đều là con gái của bà. Tưởng Mộng Nghiên rất thích thú với ánh mắt ngưỡng mộ của người khác.
Trên đường có một đôi nam nữ mặc đồ đôi đi qua. Xuân Tín vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Bị Tuyết Lí nắm tay, người ta đi xa rồi mà nàng vẫn không ngừng ngoái đầu lại nhìn.
Tuyết Lí nhỏ giọng nhắc nhở nàng: "Đi đường cho tử tế vào."
Xuân Tín nói: "Hai người vừa đi qua kia, quần áo cũng giống nhau này, chỉ là màu sắc khác nhau thôi."
Tưởng Mộng Nghiên cũng thấy, thuận miệng nói: "Người ta mặc đồ đôi tình nhân."
"Đồ đôi?" Xuân Tín vẫn là lần đầu nghe nói: "Còn có cả đồ tình nhân nữa à."
Nàng rất lấy làm mới lạ, cúi đầu nhìn mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn Tuyết Lí: "Vậy tớ với Đông Đông cũng là đồ đôi sao?"
Tưởng Mộng Nghiên lúc này mới bừng tỉnh, đúng là vậy thật. Lúc bà mua chỉ nghĩ đến đồ chị em, nào có nghĩ đến còn có thứ gọi là đồ đôi.
Tuyết Lí không lên tiếng, Tưởng Mộng Nghiên cũng không nói gì. Xuân Tín cố ý đi chậm lại sau mẹ hai bước, ôm lấy cánh tay Tuyết Lí kéo vai cô xuống.
Tuyết Lí cúi người nghe nàng ghé sát vào tai hỏi nhỏ: "Chúng ta là tình nhân sao?"
Tuyết Lí không nói là phải, cũng không nói là không phải, chỉ véo nhẹ vành tai nàng. Xuân Tín không hiểu, cũng không muốn hỏi cho ra nhẽ. Lỡ như cô nói không phải thì sao? Tâm tư của Tuyết Lí khó đoán quá đi mất, cái miệng đó trừ lúc ăn cơm và dạy dỗ người khác ra thì chẳng mấy khi chịu mở.
Trẻ con tuổi này tâm tư đặc biệt nhiều, Xuân Tín lại càng nhiều, nàng có tám cái đầu óc, bảy cái trong đó toàn những ý nghĩ xấu xa.
Trên đường có người phát tờ rơi, đưa qua Xuân Tín không từ chối, phần của Tuyết Lí nàng cũng nhận giúp. Có lúc người ta không phát, nàng còn cố tình chạy tới xin. Lúc Tưởng Mộng Nghiên dừng xe bên đường mua nước, Xuân Tín liền đi xin hai tờ về.
Bạn thấy sao?