Chương 43: 43
Sắp chuyển nhà, dọn vào nhà mới, đồ đạc cũ bên này sẽ không mang theo. Xuân Tín và Tuyết Lí đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc. Tưởng Mộng Nghiên đi ngang qua cửa, đi được hai bước lại quay ngược trở lại, dựa vào khung cửa.
"Bên đó là nhà ba phòng, tức là có ba phòng ngủ. Hai đứa cũng lớn rồi, còn ngủ chung ít nhiều có chút không tiện, hay là tách ra ngủ đi, mỗi đứa một phòng."
Tưởng Mộng Nghiên cố ý trêu chọc, biết rõ mối quan hệ của các nàng rất tốt, mẹ vẫn cố ý nói như vậy, muốn xem thử ai sẽ sốt ruột hơn.
Xuân Tín ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ chớp chớp mắt, đã bắt đầu tưởng tượng: "Con một mình một phòng à..."
Tuyết Lí ôm quần áo từ trong tủ ra ném lên giường, nhìn mẹ, rồi lại nhìn Xuân Tín.
Tưởng Mộng Nghiên nói: "Một phòng ngủ chính mẹ với ba con ở, còn hai phòng ngủ phụ giống hệt nhau, hai đứa mỗi người một phòng, vừa xinh."
Ở một mình, mới nghe thì thấy rất mới mẻ, nhưng nghĩ kỹ lại, một mình chẳng phải đồng nghĩa với việc phải tách khỏi Tuyết Lí sao? Cảm giác mới mẻ đó rất nhanh sẽ qua đi, nhưng việc phải xa Tuyết Lí thì lại là một nỗi khó chịu kéo dài.
Bây giờ còn chưa tách ra, nàng chỉ nghĩ đến việc không được ở cùng cô thôi đã thấy rất khó chịu rồi.
Tuyết Lí đang gấp quần áo trên giường, gấp xong đưa cho Xuân Tín, nàng phụ trách cất vào vali.
Tuyết Lí không gấp nữa, ngồi ở mép giường. Xuân Tín quỳ trên thảm, suy nghĩ một hồi rồi vẫn lắc đầu: "Con muốn ở chung với Tuyết Lí."
"Nhưng giường đều đã mua xong rồi." Tưởng Mộng Nghiên nói: "Mỗi người một chiếc giường nhỏ một mét hai, không ngủ được hai người đâu. Bàn học cũng mỗi người một cái nhỏ, không thể ngồi gần nhau được."
Tuyết Lí nhìn mẹ một cái đầy ý vị. Tưởng Mộng Nghiên còn chưa nói xong: "Bây giờ phải tập quen dần đi chứ, không thì sau này hai đứa tìm đối tượng, kết hôn với người khác thì làm thế nào, không thể nào cứ ở cùng một chỗ mãi được."
Đây là cái gì với cái gì chứ, đến cả chuyện kết hôn cũng lôi ra nói.
Tuyết Lí lắc đầu thở dài, mẹ lại đang trêu chọc rồi.
Tưởng Mộng Nghiên nói xong liền chạy biến, để lại Xuân Tín bĩu môi, cau mày, vẻ mặt vô cùng không vui. Mẹ cố ý gây khó dễ cho Tuyết Lí đây mà.
"Đừng nghe mẹ." Tuyết Lí nhoài người tới, đưa tay xoa đầu Xuân Tín: "Chúng ta kê giường lại gần nhau, bàn học cũng kê lại gần nhau, giống như bây giờ vậy."
Điều này Xuân Tín cũng nghĩ tới, nhưng điều khiến nàng buồn không phải là chuyện đó.
Nàng nghiêng đầu né tránh tay Tuyết Lí, lí nhí nói: "Mau thu dọn đi."
Triệu Thành nhờ tài xế xe tải trong xưởng giúp đỡ, đồ đạc một chuyến là có thể chở xong. Nhà mới cũng không xa lắm, lái xe ra ngoại ô nửa tiếng là đến.
Xe của Triệu Thành đi theo sau xe tải. Xuân Tín và Tuyết Lí ngồi ở ghế sau. Cơn dỗi hờn của Xuân Tín vẫn chưa qua. Tuyết Lí không muốn nói những lời dính người trước mặt người lớn, định bụng đến nơi rồi sẽ dỗ dành sau.
Bạn thấy sao?