🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 41: 41

Chiếc điện thoại di động cứ được bấm lên bấm xuống, Tuyết Lí xem đi xem lại tin nhắn mình vừa gửi cho mẹ. Tiếng bước chân ngày một gần, cô ngẩng lên thấy Xuân Tín chạy về phía mình, đưa cho cô hai con gấu bông.

"Tặng cậu đấy, tớ vừa mới gắp được."

Trong mắt Xuân Tín, khu trò chơi điện tử là một nơi cực kỳ không có lợi.

Rất nhiều trò giải trí đều không thể thu được gì, niềm vui thì ngắn ngủi vô cùng, tiền tiêu hết, niềm vui cũng tan biến.

Nàng từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn, quan niệm tiết kiệm đã ăn sâu vào tiềm thức. Rất nhiều việc bỏ công sức ra chưa chắc đã có hồi báo, nhưng tiêu tiền thì phải mua được đồ vật.

Mấy lần trước đưa nàng đến đây, phát hiện chỗ nào cũng là ném tiền qua cửa sổ, chỉ có máy gắp thú là miễn cưỡng có thể thu được chút gì đó, thế là nàng chỉ chuyên tâm vào máy gắp thú, những trò khác tuyệt đối không đụng đến.

Nàng cố gắng hết sức để kéo dài niềm vui mà số tiền đó mang lại. Vỗ vỗ vào túi, bên trong kêu "loảng xoảng", Xuân Tín nói: "Gắp được rồi, không chơi nữa, còn tám đồng, lần sau lại đến chơi."

Tuyết Lí nhận lấy gấu bông, cất điện thoại di động, đưa tay xoa đầu nàng. Xuân Tín ôm lấy cánh tay cô: "Chúng mình đi công viên đi, không cần vé vào cửa, hơn nữa thứ Hai ít người, yên tĩnh."

Thời gian trôi qua như dòng suối nhỏ tan băng mùa xuân, từng giọt từng giọt tưới mát cỏ cây ven bờ. Không biết tự lúc nào, Xuân Tín đã lớn lên nhiều như vậy, có rất nhiều suy nghĩ và tính toán của riêng mình.

Vóc dáng vẫn còn nhỏ bé, gương mặt non nớt ngây thơ, nhưng ánh mắt lại không còn vẻ hoang mang do dự, có mục tiêu, có phương hướng, bước chân vững vàng và kiên định.

Trong lòng Tuyết Lí chợt dâng lên một cảm giác hổ thẹn.

Cô dường như vẫn chẳng thay đổi gì mấy, luôn cảm thấy mình có một cái đầu của người lớn, tự cho là thông minh mà sắp đặt mọi thứ cho nàng.

Sau khi nàng vừa trải qua nỗi đau mất người thân, bị đuổi ra khỏi nhà, cô đã từng tự cho là chu đáo mà phó thác nàng cho một bạn nam cùng trường, mượn cớ đó để trốn tránh tình cảm của nàng.

Bây giờ vẫn vậy.

Cô cho rằng mình đã tốt hơn, kỳ thực một chút cũng chưa thay đổi.

Ngồi trên ghế dài trong công viên, đón ánh nắng ban mai, Tuyết Lí lấy tin nhắn trong điện thoại ra cho nàng xem.

Bất cứ lúc nào, xin lỗi vì đã làm sai đều không bao giờ là muộn.

Ánh mặt trời chói mắt, Xuân Tín đưa tay che màn hình điện thoại, cúi đầu nheo mắt xem xong, rồi đưa trả lại cho cô.

Tuyết Lí cúi đầu chờ đợi sự phán xét, nhưng bên cạnh một lúc lâu không có động tĩnh, không nhịn được nghiêng mặt nhìn nàng. Xuân Tín bỗng nhiên kéo tay áo cô nói: "Cậu xem kìa, trong sông có người!"

Tuyết Lí giật mình, theo hướng tay nàng chỉ nhìn qua, ngừng một chút rồi nói: "Người ta đang bơi đấy."

"Nước sông lạnh lắm nhỉ, bạn ấy không sợ lạnh à... Giỏi thật."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...