🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 39: 39

Xuân Tín không định mua áo lót, ở Nam Châu nhà nàng có nhiều lắm, mùa đông lại không thích mặc, nên không mang theo cái nào. Tuyết Lí cũng quên giúp nàng mang.

Tuyết Lí lấy áo của mình cho nàng mặc, lôi ra một cái gần đây mặc hơi chật, Xuân Tín mặc vào vẫn còn rộng.

Cũng chỉ mặc ở nhà thôi, ra ngoài thì khoác thêm áo phao là được, tùy nàng. Tuyết Lí giảng giải cho nàng kiến thức về phương diện này, nàng nghe không kiên nhẫn: "Tớ biết rồi, tớ có gì mà không biết."

Nàng lí nhí nói: "Hứa Giai lớp mình mới là to nhất, bạn ấy tương đối béo, cậu còn không to bằng bạn ấy, bạn ấy chắc chắn đau hơn tớ nhiều."

"Cậu lại biết rồi đấy."

"Tớ đương nhiên biết, đau lắm, lúc chạy càng đau hơn."

"Cho nên mới bảo cậu mặc vào, nâng đỡ một chút sẽ đỡ hơn."

"Tớ đang mặc đây còn gì."

Mặc quần áo xong, đội mũ, quàng khăn, đeo găng tay, che kín mít, rồi xuống lầu chơi tuyết.

Đêm qua tuyết rơi suốt, sáng sớm thức dậy đã thấy bên ngoài trắng xóa một màu, tuyết bao phủ cả thế giới.

Miền Nam không đắp được tuyết, có rơi nhiều đến mấy thì nhiều nhất hai ba ngày là tan hết không còn dấu vết. Miền Bắc thì khác, tuyết có thể tích lại rất dày. Xuân Tín duỗi chân ra đo thử: "Đến đầu gối tớ rồi này."

"Không đến đâu." Tuyết Lí cúi đầu xem.

"Ha hả, ha hả a..." Nàng vê một nắm tuyết trong tay, mắt cứ nhìn chằm chằm vào đoạn cẳng chân thon dài phía trên đôi ủng đi tuyết của người ta: "Cậu muốn tớ khen chân cậu dài thì cứ nói thẳng ra đi."

Tuyết Lí cao lên nhanh quá, gần một mét sáu lăm rồi, mặc quần áo người lớn không hề có cảm giác không vừa. Vẻ bề ngoài đã đủ thu hút, ánh mắt và biểu cảm càng không nhìn ra chút ngây thơ non nớt của trẻ con. Xuân Tín ngày nào cũng nhìn nên không thấy gì, chứ bà nội nhiều năm không gặp, hôm qua còn rất cảm khái nói, thoáng chốc như nhìn thấy Tưởng Mộng Nghiên hồi còn trẻ.

Tuyết Lí giống mẹ, mẹ cô vốn không lùn, bên nhà nội ông bà cũng đều cao. Xuân Tín đến miền Bắc, trên đường nhìn thấy toàn người cao lênh khênh.

"Tớ cứ như người lùn trong rừng ấy, xung quanh toàn cây cổ thụ che trời."

Tuyết Lí nói: "Tớ nhiều nhất cũng chỉ cao đến một mét bảy hai thôi."

"Cũng chỉ?" Xuân Tín ngồi xổm xuống đất nặn một cục tuyết ném vào đầu gối cô, bắt chước giọng cô: "Tớ nhiều nhất cũng chỉ cao đến một mét bảy hai, hừ, cậu lại biết rồi đấy."

Tuyết Lí cười cười không nói gì, dù sao thì cô cũng biết.

"Nhưng mà tớ còn chưa cao đến một mét rưỡi nữa..." Xuân Tín thở dài.

Tuyết Lí cúi người phủi tuyết trên quần: "May mà chưa. Cậu có thấy vé tàu của chúng ta bao nhiêu tiền không, một người hơn tám trăm, cậu được nửa giá, chỉ có bốn trăm, cậu tiết kiệm được hơn bốn trăm đồng đấy. Bốn trăm này cậu tính xem, kem que năm hào một cây, mua được bao nhiêu cây."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...