Chương 38: 38
Ngồi tàu hỏa mệt thật, cứ "loảng xoảng loảng xoảng" mãi, ngủ không ngon, người uể oải, nói làm bài tập cũng chỉ là trêu nàng cho vui thôi, trên tàu lắc lư như vậy viết làm sao được, coi chừng hỏng mắt.
Xuân Tín cũng tự biết điều đó, nói: "Sau này biết đâu tớ lại thành họa sĩ lớn, cậu bắt tớ làm bài tập, cậu đang hại tớ đấy, cậu là đang mưu sát!"
Đúng là đồ ngốc, "mưu sát" cũng nói ra được.
Tuyết Lí còn biết làm thế nào nữa, cô thấy chột dạ thật sự. Mưu sát ư, không oan cho cô chút nào, cô chính là đã làm sai.
Lúc trước Xuân Tín đốt vàng mã cho Đặng Dịch ở bờ sông, những lời mắng cậu bạn bàn sau đó, cô nghe không sót một chữ, mặt đỏ bừng. Người khác không biết, chứ trong lòng cô rõ mười mươi, đó chính là đang mắng cô, chỉ thiếu điều không chỉ thẳng vào trán cô mà mắng thôi.
Cô chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp con lạc đà.
Tuyết Lí nằm ở giường dưới, đắp chăn, xem Xuân Tín cùng đôi vợ chồng trung niên ở giường trên chơi đấu địa chủ, mặt dán đầy giấy, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Cọng rơm hình người như cô mà đè xuống, Xuân Tín bé nhỏ như vậy, không bị đè bẹp dí sao?
Thật là lớn rồi, đầu óc cũng linh hoạt hơn, bắt đầu xuất hiện vài suy nghĩ "đen tối".
Tuyết Lí trở dậy đi giày, mở cửa khoang tàu đi ra ngoài. Trên tàu dù có khuya đến mấy cũng có người còn thức, hoặc là ba năm người tụ lại nói chuyện xì xào, hoặc là một mình nhìn ra ngoài cửa sổ tận hưởng sự yên tĩnh.
Tuyết Lí đi đến cuối toa tàu, dựa vào cửa phòng hút thuốc. Không đeo kính, ngón trỏ tay phải theo thói quen đẩy nhẹ sống mũi, khẽ thở ra một hơi, thổi bay đi những suy nghĩ "bẩn thỉu" của người lớn trong đầu.
Gió lùa qua khe hở, cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông hòa quyện với mùi vị độc đáo khó tả của đoàn tàu cũ kỹ ập vào mặt. Tuyết Lí liếc mắt, thấy cửa sổ toa tàu phản chiếu khuôn mặt trẻ trung của mình, không kìm được đưa tay vuốt nhẹ.
Chút cảm xúc làm màu còn chưa kịp thành hình, giọng nói trong trẻo non nớt của cô gái như mái chèo khua loạn giữa hồ, gợn lên những vòng sóng, dư âm không dứt.
"Cậu đang làm trò mèo gì ở đây thế."
Tuyết Lí đứng trước cửa kính, mắt nhìn thẳng, đưa tay khoác vai người bên cạnh, bàn tay đặt lên mái đầu xù nhỏ nhắn của nàng.
"Sao cậu lại ra đây."
Xuân Tín không chịu đứng yên mà cứ ngọ nguậy, nhìn hai bóng người trong gương cũng chuyển động theo: "Tớ thua đến mức mặt không còn chỗ nào để dán giấy nữa rồi."
Các cô áp mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài. Bầu trời màu xanh biển, đồi núi nhấp nhô trôi chảy như sóng biển, thỉnh thoảng có bóng cây vụt qua. Gió từ đâu thổi tới làm những lọn tóc mái nhỏ bay loạn xạ.
"Ở đây bằng phẳng quá nhỉ, chẳng có núi cao gì cả, lạ thật." Chỉ riêng sự thay đổi về địa hình cũng làm nàng thấy mới mẻ. Tuyết Lí gác cằm lên đầu nàng. Xuân Tín bắt chước Tuyết Lí lúc nãy, cũng sờ mặt mình trước cửa kính, biểu cảm bắt chước y hệt, còn tự mình nghĩ ra lời thoại.
Bạn thấy sao?