Chương 37: 37
Học kỳ sau của lớp Tám, phần thưởng tích điểm mà Tuyết Lí đặt ra cho Xuân Tín là được cùng cô về miền Bắc ăn Tết.
Ông bà nội của Tuyết Lí nhớ cô.
Từ khi Tuyết Lí chín tuổi đến huyện Đa, sau này lại định cư ở thành phố Nam Châu, đến bây giờ cũng đã bảy tám năm cô chưa về lại.
Tuần trước ông bà nội gọi điện hỏi nghỉ đông có về được không, Tưởng Mộng Nghiên gật đầu, Tuyết Lí cũng không có gì không muốn, thế là quyết định như vậy.
Nhưng Xuân Tín không biết mình cũng được đi. Nàng đâu phải cháu gái ruột của ông bà nội Tuyết Lí, không có lý do gì để đi theo người ta cả.
Tuyết Lí cũng không hề tách riêng chuyện này ra nói, nguyên nhân chủ yếu là cô vốn không hề nghĩ đến chuyện không đưa Xuân Tín theo, nên đương nhiên cũng chẳng có gì phải nhấn mạnh.
Bên ông bà nội ở Khang Thành cũng đã sớm được thông báo rồi. Hai đứa con gái thân thiết thì cứ cùng nhau về thôi, trong nhà chỉ có hai ông bà già, đông người lại càng thêm náo nhiệt.
Chiều thứ Ba thi xong môn cuối cùng, tối đó hai người cùng nhau đi tắm. Xuân Tín nghĩ đến việc Tuyết Lí mấy ngày nữa sẽ đi, lòng buồn rười rượi, lúc kỳ cọ cho người ta cũng dùng hết sức.
Tuyết Lí đau đến mức "Ui ui" kêu lên, quay đầu lại: "Cậu muốn giết tớ à!"
"Tớ kỳ cọ cho cậu sạch sẽ một chút, sao lại thành giết cậu rồi?" Xuân Tín không chịu được khích bác, cứ bị khích là lại bày trò, hai tay dính đầy sữa tắm trơn tuột sờ tới sờ lui: "Bây giờ tớ chính thức 'xử' cậu đây."
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Vòi hoa sen phun nước ra ngoài cứ như thể toàn là "phế liệu" màu vàng, tưới hết cả lên đầu. Tai Tuyết Lí đỏ bừng, cười đẩy nàng ra: "Đừng quậy nữa."
"Tớ thích quậy đấy, tớ thích quậy đấy!" Xuân Tín càng làm tới, nhưng hai cánh tay nhỏ xíu của nàng thì có sức lực gì đâu. Tuyết Lí chỉ cần nhấc tay một cái là đã vặn được tay nàng ra sau lưng, ép người vào góc tường, hỏi: "Có chịu thua không?"
Nàng không làm lại người ta, bắt đầu giả bộ đáng thương: "Hu hu, tường lạnh quá, tớ lạnh quá, tay đau quá."
Tuyết Lí buông tay ra, nàng vừa thoát được lại bắt đầu làm loạn. Tuyết Lí lại phải ra tay "trị" nàng. Hai người vừa tắm vừa đánh nhau trong phòng tắm cả một tiếng đồng hồ, mãi đến khi Tưởng Mộng Nghiên ở bên ngoài gọi mới chịu ra.
Nghĩ đến cả kỳ nghỉ đông đều không được gặp Tuyết Lí, buổi tối cũng không có ai ôm, phải ngủ một mình, Xuân Tín thấy khổ sở vô cùng. Nàng chưa bao giờ phải xa Tuyết Lí lâu như vậy.
Tối đi ngủ, nàng cố ý dùng chân kẹp lấy cô, quằn quại trên giường như con giun, bàn chân cố chen vào giữa hai đùi người ta: "Để tớ sưởi ấm cho cậu."
Tuyết Lí đang dựa vào đầu giường đeo kính đọc sách, đưa tay sờ một cái: "Sao mà lạnh thế này."
Cô định vén chăn lên lấy túi chườm nóng cho nàng, Xuân Tín ôm chặt không cho đi: "Cậu cứ sưởi ấm cho tớ đi."
Bạn thấy sao?