🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 36: 36

Tuần đó Đặng Dịch không đến trường, là vì đã về quê.

Cậu ta cầm hai trăm đồng của ông cậu, bắt xe về thị trấn Quế Hoa, viết một lá thư cho những người bạn học đã từng giúp đỡ mình, kẹp số tiền nợ vào trong thư, rồi dùng số tiền còn lại mua một bộ quần áo mới cho đứa em trai đã sớm được người khác nhận nuôi ở trên thị trấn, mấy đồng lẻ cuối cùng thì mua thuốc trừ sâu uống.

Nghe nói cậu ta chết ở trên sườn núi quê nhà, một nơi có thể nhìn bao quát cả thị trấn, tầm nhìn vô cùng rộng rãi.

Cô chủ nhiệm đã dành nửa tiết Âm nhạc để thông báo tin Đặng Dịch qua đời cho cả lớp.

Thời gian như bị nhấn nút tạm dừng, ngay cả tiếng va chạm vô tình của bàn ghế cũng biến mất. Lặng im, một sự lặng im kéo dài, rồi sau đó, những tiếng thở nặng nề và những tiếng nức nở bị kìm nén bắt đầu vang lên, chậm rãi, chậm rãi, tiếng khóc nức nở lan thành một mảng.

Thật ra, ở trong lớp, Đặng Dịch không phải là một người có sự hiện diện nổi bật, ngay cả những bạn học ngồi bàn trên bàn dưới cũng thường coi cậu như không có gì.

Chỉ đến lúc này, mọi người mới nhớ đến cậu, và sau này cũng sẽ luôn nhớ đến cậu. Rất nhiều, rất nhiều năm sau, vẫn sẽ nhớ, rằng hồi cấp hai, trong lớp có một bạn nam uống thuốc trừ sâu tự tử, chết ở trên núi quê nhà.

Xuân Tín không khóc. Lòng nàng rất buồn, nhưng thật sự không có nước mắt để rơi. Nàng nghĩ, Đặng Dịch chắc hẳn đã sống rất không tốt, có lẽ cậu ấy tự tử chính là vì đã trộm tiền.

Cậu ấy nợ bạn học rất nhiều tiền, muốn trả hết số tiền đó, nhưng lại không nghĩ ra được cách nào tốt để kiếm tiền. Trộm tiền của ông cậu, hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng, cậu ấy không thể gánh nổi.

Cuộc đời cằn cỗi, thiếu thốn và ngắn ngủi của Đặng Dịch, chỉ có thể khiến cậu ấy nghĩ đến việc trốn chạy và cái chết.

Vì thế Đặng Dịch đã trốn về quê, chết ở trên núi.

Xuân Tín nghĩ, chuyện này, nếu là nàng, thì phải làm sao bây giờ?

Con người ta theo bản năng sẽ đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Nàng nhớ lại những trải nghiệm thời thơ ấu, nếu không có ba mẹ hiện tại, cũng không có Tuyết Lí, không có tiền đóng tài liệu, trong lớp cũng không có ai sẵn lòng giúp đỡ, bị dồn đến bước đường cùng, cũng chỉ có thể đi trộm tiền.

Trộm xong rồi thì sao? Bà nội phát hiện, chắc chắn sẽ bị đánh chửi.

Nếu không có Tuyết Lí...

Không thể tưởng tượng nổi những ngày không có Tuyết Lí, nàng sẽ phải sống tiếp như thế nào.

Xuân Tín hoang mang nghiêng đầu, dường như ngoài cái chết ra, thật sự không có cách nào tốt hơn để giải quyết.

Tối về đến nhà, trong căn phòng im ắng, dưới ánh đèn bàn ấm áp màu vàng, Xuân Tín mở lá thư kia ra.

"Tưởng Xuân Tín, Tuyết Lí, cảm ơn các cậu đã luôn giúp đỡ tớ. Xin lỗi, qua lâu như vậy mới trả lại tiền cho các cậu, hy vọng các cậu đừng trách tớ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...