Chương 35: 35
Tuyết Lí tựa lưng vào ghế, một lúc lâu không nói gì, đôi mắt bình tĩnh nhìn bàn tay đang cầm bút của mình.
Xuân Tín ngỡ cô không muốn giúp, liền sà tới làm nũng, tay ôm lấy cổ cô, má kề sát má: "Đông Đông, chúng mình giúp bạn ấy đi, bạn ấy trông đáng thương lắm, trước đây bạn ấy đã cứu tớ, chúng mình giúp bạn ấy đi mà."
Miệng nàng vừa mới ăn vụng quà vặt, còn thoang thoảng vị ô mai trần bì, hơi thở ngọt ngào phả vào mặt, Tuyết Lí hơi ngượng ngẩng nhẹ cằm: "Tớ có nói là không giúp đâu."
"Vậy mà bộ dạng cậu cứ như không vui ấy." Nàng dứt khoát trèo lên đùi cô ngồi, hai tay ấn vào khóe miệng cô, kéo lên: "Cười một cái xem nào."
Tuyết Lí không muốn cười, bị nàng làm cho mặt mũi biến dạng, nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc. Vậy mà nàng còn trêu chọc người ta: "Cậu xấu quá đi, ha ha ha ha ha......"
"Đừng quậy nữa." Miệng thì nói vậy, nhưng Tuyết Lí không hề đẩy ra hay né tránh, cứ để mặc nàng ôm.
Ăn cơm trưa ở nhà xong, trước khi đến trường buổi chiều, Tuyết Lí lấy hai mươi đồng từ chiếc ví nhỏ đựng tiền lẻ của nàng, coi như gộp cả tiền tài liệu tiếng Anh phải nộp tuần sau vào đó.
"Cậu cầm lấy đưa cho bạn Đặng gì đó đi."
"Tuyệt vời!"
Nàng nhào tới định thơm cô một cái, Tuyết Lí đứng im không động, nàng với không tới, chỉ có thể thơm vào cằm.
Tuyết Lí bị răng cửa của nàng cụng vào, lườm nàng một cái. Nàng còn tỏ vẻ tủi thân: "Ai bảo cậu cao thế làm gì, thật là, còn đụng vào môi tớ nữa, đau chết đi được."
Xuân Tín bặm môi dưới cho cô xem, Tuyết Lí nhìn kỹ, môi không trầy xước, lợi hồng hồng ôm lấy mấy chiếc răng nhỏ nhỏ.
Kết quả là chiều hôm đó đến trường, mãi cho đến giờ vào lớp, Đặng Dịch vẫn chưa tới.
Không có tiền đóng, cậu ta trốn học luôn. Xuân Tín cầm hai mươi đồng mà chẳng biết đưa cho ai.
Giờ Sử, cô giáo thu tiền xong, bạn lớp trưởng môn Sử phàn nàn chuyện Đặng Dịch cứ khất lần mãi không chịu đóng. Cô giáo nói đã biết, rồi gọi hai bạn nam cao to ra ngoài, phụ bưng tài liệu vào phát.
Lúc phát tài liệu, cũng không thiếu phần của Đặng Dịch. Lớp trưởng Sử đứng lên nói: "Thưa cô, Đặng Dịch chưa đóng tiền, sách của bạn ấy có cần thu lại không ạ?"
Xuân Tín giật lại quyển sách, mắt mở to lườm người kia. Cô giáo Sử đứng trên bục giảng nói: "Sách cứ để đó đi."
"Làm có cái chức lớp trưởng Sử mà ra vẻ quá nhỉ." Xuân Tín giấu sách của Đặng Dịch vào hộc bàn.
Nàng trông dữ dằn thật sự, lớp trưởng Sử bị nàng nói cho một câu cũng không dám cãi lại. Cậu bạn bàn sau lại bắt đầu ngứa miệng, thừa lúc cô giáo không để ý, đột ngột đứng dậy, ghé sát tai nàng nói nhỏ và nhanh: "Tưởng Xuân Tín, cậu không phải thích Đặng Dịch thật đấy chứ?"
Xuân Tín quay phắt lại, giơ tay đấm một cái vào cánh tay cậu ta đang đặt trên bàn, tạo ra một tiếng "bốp" vang vọng lớp học: "Tớ đấm chết cậu bây giờ."
Bạn thấy sao?