Chương 34: 34
Xuân Tín, với tính cách hoạt bát lại thêm vẻ ngoài xinh xắn, vừa vào cấp hai đã được nhiều người quý mến.
Trước kia đã vậy, bây giờ vẫn thế.
Có lẽ vì chỉ thích con gái, nên Xuân Tín khá vô tư, chẳng mấy khi để ý đến những tâm tư thầm kín của người khác dành cho mình. Suốt ngày nàng chỉ nghĩ cách làm sao để "moi" được chút đồ ăn vặt từ Tuyết Lí.
Nào que cay, kem, kẹo đủ loại, Tuyết Lí đều quản rất chặt, không cho nàng ăn nhiều. Chỉ khi nào cần "mua chuộc" hoặc ép nàng học bài thì cô mới "nhả" cho một ít.
Từ nhỏ, tiền tiêu vặt của Xuân Tín đều do Tuyết Lí giữ, nên trong túi nàng lúc nào cũng rỗng tuếch. Tiền ăn uống, mua văn phòng phẩm, đóng tiền tài liệu đều do một tay Tuyết Lí chi trả cho cả hai.
Lên cấp hai vẫn không có gì thay đổi. Kiếp trước hai người học chung một lớp, kiếp này cũng thế. Nàng chẳng thấy việc mình lúc nào cũng quấn quýt lấy Tuyết Lí có gì bất thường. Hai người gần như dính lấy nhau 24/7. Ở trường, đến đi vệ sinh cũng phải chọn hai buồng sát nhau, tắm chung, ngủ chung. Trời lạnh thì khoác tay nhau, trời nóng thì nắm tay nhau.
Ngày khai giảng lớp Sáu, hai người không được xếp ngồi cạnh nhau, Xuân Tín buồn ơi là buồn.
Tuyết Lí cao hơn nên bị cô giáo xếp xuống dãy cuối, còn Xuân Tín ngồi ở dãy thứ ba, hai người cách nhau một khoảng khá xa.
Nàng không chịu, giơ tay cao. Cô chủ nhiệm là một giáo viên nữ nhỏ nhắn, đeo kính, bảo nàng đứng dậy: "Em Tưởng Xuân Tín, có vấn đề gì sao?"
"Lão sư, em muốn ngồi với Tuyết Lí ạ."
Cô giáo lắc đầu: "Em ngồi phía sau sẽ không nhìn thấy bảng đâu."
"Em nhìn thấy mà, mắt em tinh lắm."
"Không được, em sẽ bị các bạn cao hơn phía trước che mất."
"Vậy cho Tuyết Lí ngồi lên trước được không cô?"
"Cũng không được, các bạn ngồi sau sẽ bị che mất."
Tuyết Lí từ dãy ghế sau khe khẽ lắc đầu với nàng. Xuân Tín ấm ức ngồi xuống, mặt mày xịu xuống vì không được ngồi chung bàn với Tuyết Lí.
Bạn cùng bàn của nàng là lớp phó học tập, một cậu bạn nhỏ con, da trắng và rất hay ngượng. Tuyết Lí ngồi phía sau quan sát thấy cậu ta phải loay hoay mất hai tiết học mới dám bắt chuyện với Xuân Tín. Lúc đó Xuân Tín đang bực, nên tỏ ra khá lạnh lùng với cậu bạn đó.
Bàn ghế trong lớp được chia thành bốn dãy, mỗi tuần sẽ xoay vòng vị trí từ trái sang phải. Xuân Tín thích ngồi sát cửa sổ. Vốn dĩ chưa đến lượt nàng ngồi cạnh cửa sổ, nhưng cậu lớp phó thấy nàng trong giờ học hay nhìn ra ngoài, nên giữa giờ đã hỏi xem nàng có muốn đổi chỗ không.
"Cậu muốn cho tớ ngồi cạnh cửa sổ à!" Giọng nàng lanh lảnh, thu hút bao ánh nhìn mà bản thân chẳng hề hay biết, cười hì hì bắt đầu dọn dẹp bàn học. Cậu lớp phó cúi gằm mặt, đỏ bừng, đổi chỗ cho nàng.
Nàng đúng là khó chiều. Ngồi cạnh cửa sổ thì phải sát cửa sổ, ngồi sát tường thì phải dựa tường, đổi vào hai dãy giữa thì lại muốn ngồi nép vào trong. Tất cả cũng chỉ để tiện làm việc riêng trong giờ học.
Bạn thấy sao?