Chương 33: 33
Thời tiết dần ấm lên, nhưng lúc băng bắt đầu tan lại là lúc lạnh nhất. Bên ngoài, mái hiên tí tách nhỏ nước như trời mưa, mặt đường thì bẩn thỉu toàn bùn tuyết. Thời tiết thế này, ngay cả Xuân Tín cũng chẳng muốn ra ngoài chơi.
Trong nhà đã có nước, có điện, cả nhà đều thoải mái tắm rửa một lượt.
Xuân Tín lại tích cóp được nửa tháng "mì sợi", hai cánh tay nhỏ xíu giơ cao, lòng bàn tay chống lên bức tường gạch men trắng ẩm hơi nước, vòi sen ấm áp rọi vào sau lưng, Tuyết Lí ở phía sau nàng ra sức cọ kỳ.
"Cậu kỳ xuống đừng có vứt đi nhé, tớ xem có bao nhiêu." Nàng cúi đầu, giọng rầu rĩ dặn dò.
"Làm gì, cậu còn định mời tớ ăn mì sợi à." Tuyết Lí cọ mấy chục cái, nắm lấy một cuộn "mì" dài, vắt lên vai nàng: "Cho cậu này."
Xuân Tín đưa tay ra lấy, Tuyết Lí dùng chút sức đẩy nàng vào tường. Xuân Tín bất ngờ áp sát vào bức tường gạch men lạnh ngắt, giật nảy mình kêu "Oái" một tiếng: "Cậu làm gì thế!"
"Không cố ý." Quả thực không phải cố ý, ai bảo nàng đột nhiên buông tay ra làm gì.
"Cậu cố ý đấy, vừa rồi tay cậu làm gì có sức mạnh như thế, cậu cố tình trêu tớ." Nàng xoay người lại, bàn tay lạnh băng áp lên người cô. Phòng tắm chật hẹp, Tuyết Lí không kịp đề phòng, bị nàng đánh lén thành công.
Thực hiện được ý đồ, nàng che miệng, co rúm người ở góc tường cười, bàn tay vừa chạm vào người cô giơ lên: "Đông Đông, cậu... cái đó rồi kìa."
Tuyết Lí mặt mày khó chịu, hai tay khoanh trước ngực, một tay vẫn còn đeo chiếc khăn tắm bông, lườm nàng: "Sao cậu nghịch thế."
"Hi hi hi, cậu lớn rồi còn có cái đó nữa." Nàng vẫn co ro ở đó cười: "To hơn của tớ." Nàng cúi đầu nhìn mình: "Tớ chỉ có hai cái chấm nhỏ xíu thôi."
"Im đi cho tớ." Tuyết Lí tháo vòi hoa sen xối vào người nàng: "Còn nghịch nữa không."
"Nghịch đấy, nghịch đấy, tớ nghịch đấy!" Nàng vừa làm loạn vừa không ngừng nói: "Cậu còn có lông nữa..."
Tuyết Lí sắp phát điên với nàng: "Cậu mà còn như vậy nữa sau này tớ không tắm chung với cậu nữa đâu."
Nói thì nói vậy, chứ lần nào Tuyết Lí cũng bị nàng làm cho hết giận. Nàng quá biết cách làm nũng, giọng nói mềm mại cứ ríu rít bên tai, không bị nàng làm cho mềm lòng thì cũng bị làm cho phát phiền.
Chỉ một ngày, băng đã tan hết. Gió nam thổi suốt nửa tháng, cây liễu bắt đầu nảy lộc, cỏ non nhú lên những mầm xanh nhọn hoắt, én cũng đã bay về.
Người nhà ở dưới lầu căng từng sợi dây phơi, chăn bông và thảm đắp cả mùa đông đều được mang ra phơi nắng. Chiều tan học về nhà, chăn nào cũng phơi thơm nồng ấm áp, áp mặt vào hít một hơi, mùi hương thoang thoảng, ấm áp dễ chịu.
Nghe nói mùi trên chăn là mùi của lũ rệp chết, Xuân Tín còn chưa biết rệp là gì, kệ nó là mùi gì, tóm lại là rất dễ chịu là được rồi.
Sắp đến kỳ thi chuyển cấp lên lớp sáu, thời gian Xuân Tín ra ngoài chơi cũng ít đi, ngày nào về nhà cũng ngoan ngoãn làm bài tập.
Bạn thấy sao?