Chương 32: 32
Xuân Tín đổ bệnh.
Nàng vốn quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi ốm đau, ấy vậy mà một khi đã bệnh thì thật sự lợi hại. Trước lúc đi ngủ, Tuyết Lí đã pha cho nàng một gói thuốc cảm, nhưng đến đêm, cô vẫn nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ. Vội rời giường bật đèn, Tuyết Lí thấy cả gương mặt Xuân Tín đỏ bừng, nàng ôm chặt chăn, miệng mơ màng gọi "Đông Đông".
Xuân Tín cứ mỗi độ đông về là y như rằng lại có một trận ốm như thế này, Tuyết Lí sớm đã có sự chuẩn bị. Cô xuống phòng khách tìm thuốc hạ sốt cho nàng uống, rồi dùng khăn lau người cho nàng.
Trời đã khuya thế này, bên ngoài lại lạnh buốt, đưa nàng đến bệnh viện có khi lại khiến bệnh tình nặng thêm, mà nàng thì chắc chắn sẽ khóc lóc, nằng nặc không chịu đi.
Uống thuốc rồi lau người để hạ sốt, ngủ một giấc đến trưa mai là có thể đỡ nhiều rồi.
Xuân Tín hé mắt, ngơ ngác tìm kiếm, miệng không ngừng gọi: "Đông Đông, Đông Đông". Tuyết Lí ngồi bên giường, dịu dàng trấn an: "Tớ đây, đừng sợ."
Xuân Tín quờ quạng nắm lấy tay cô áp lên má mình, quyến luyến cọ cọ, giọng khàn khàn hừ hừ mấy tiếng rồi yên tâm nhắm mắt lại, không nói gì nữa.
Tuyết Lí nhẹ nhàng vén những lọn tóc mai vương trên trán nàng, trong thoáng chốc, cô như nhìn thấy lại hình ảnh Xuân Tín của tuổi mười bảy. Khi ấy, trong căn phòng trọ đơn sơ, nàng mặc một chiếc áo lông cũ màu trắng gạo, mái tóc dài xù rối tung sau lưng, khom người ngồi bên mép giường ho khan. Nàng lạnh quá, bèn nằm hẳn lên giường. Vì ốm nên đôi mắt nàng lúc nào cũng ngấn một tầng nước, mũi bị giấy ăn lau đến đỏ ửng, chạm nhẹ cũng thấy đau, gương mặt cũng ửng lên một màu đỏ khác thường. Nàng kéo chăn đắp kín người, nằm mãi mà vẫn không sao ấm lên được, người lúc nóng lúc lạnh, chẳng còn chút sức lực nào để xuống giường, cũng chẳng muốn đến bệnh viện tiêm thuốc, uống thuốc. Những lúc sốt cao nhất, nàng lại khóc lóc gọi tên cô hết lần này đến lần khác.
À, phải rồi, nàng còn gọi điện thoại nữa, ôm khư khư chiếc di động, nén tiếng khóc nức nở, thì thầm: "...Em nhớ chị."
Nàng còn nói "Xin lỗi", xin lỗi vì đã tự tiện làm phiền.
Tiếng gọi của nàng chẳng nhận được hồi âm. Người đang bệnh, lòng trĩu nặng tuyệt vọng, mặc cho những bông tuyết rơi xuống rồi tan trên hàng mi, mặc cho băng giá phủ kín thân người, mặc cho hơi ấm cuối cùng cũng lụi tàn giữa mùa đông hoang vắng, lạnh lẽo.
Chưa một lời từ biệt, cánh rừng xuân ngày nào bỗng chốc biến mất, tìm chẳng thấy dấu vết.
Bây giờ, nàng đang bệnh ngay trước mắt cô, thực ra cũng không nghiêm trọng lắm, uống thuốc, hạ sốt là sáng mai có thể khỏe lại rồi.
Một người rốt cuộc phải trải qua nỗi tuyệt vọng đến nhường nào mới có thể hoàn toàn buông bỏ ý muốn níu giữ sự sống, để mặc bản thân như chiếc lá khô mục ruỗng giữa hồ nước lặng.
Người ta vẫn nói, người ở lại mới là người đau khổ nhất. Xuân Tín vốn dĩ thiện lương như vậy, có lẽ nàng cũng cho rằng chẳng còn ai đoái hoài đến sự sống chết của mình, nên mới ra đi dứt khoát đến thế.
Bạn thấy sao?