Chương 31: 31
Trên đường về, Tuyết Lí bước rất nhanh, mỗi bước chân của cô dài bằng người khác đến hai bước, khiến Xuân Tín phải chạy lon ton theo sau, thở không ra hơi. Mãi đến khi đứng ở hàng hiên, nàng mới kịp nói một chút, tiện thể gỡ tay mình ra khỏi tay cô: "Cậu sao thế?"
"Lên lầu thôi, không sao đâu." Tuyết Lí một mình đi thẳng lên lầu. Cầu thang vừa hẹp, mùa đông ai cũng mặc quần áo dày cộm. Xuân Tín đứng tần ngần hai giây rồi cũng vội đuổi theo, cố chen lên để đi ngang hàng với cô: "Cậu vừa rồi mắng tớ."
"Tớ mắng cậu khi nào." Tuyết Lí dừng bước, chân phải vẫn đặt trên bậc thang, cô nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt khẽ cụp xuống.
Xuân Tín nhảy lên hai bậc thang, đứng cao hơn cô, ưỡn ngực ngẩng đầu: "Vừa nãy bạn nam kia dùng quả cầu tuyết ném cậu, tớ giúp cậu trút giận, thế mà cậu còn mắng tớ, lại còn nói to tiếng với tớ nữa."
Xem ra lại định kiếm cớ để được ăn vặt đây mà. Tuyết Lí gật gật đầu, hai tay đút túi áo, dựa vào tường, cùng nàng đôi co: "Cậu cũng đánh tớ đấy thôi, đánh tớ hai cái liền." Cô chỉ lên trán mình: "Chỗ này này."
"Thế sao mà giống nhau được?" Xuân Tín lý lẽ hùng hồn: "Tụi mình là gì của nhau chứ, tớ có thể bắt nạt cậu, nhưng người khác thì không được. Với lại, cậu cũng dùng tay đánh nhẹ vào gáy tớ mà."
"Cậu đánh tớ hai cái, tớ đánh khẽ cậu một cái. Cậu giúp tớ dạy dỗ bạn nam kia, vậy là huề nhau rồi nhé."
Tuyết Lí bước một lần hai bậc thang thoăn thoắt đi lên, khoác vai nàng: "Về nhà thôi."
Xuân Tín bị cô kẹp cổ như gà con, nhưng vẫn không muốn cho qua dễ dàng: "Nhưng cậu vẫn mắng tớ."
"Vậy cậu muốn thế nào đây."
"Tớ muốn ăn kem."
"Trời lạnh thế này kem gì mà kem, không được ăn."
Xuân Tín chẳng thèm để ý đến cô. Về đến nhà, thay quần áo và giày dép xong, việc đầu tiên nàng làm là lấy chỗ nối cốt thảo mang về, dùng nước tuyết tan rửa qua cho sạch, rồi cho vào cối đá giã nhuyễn.
Chỗ thuốc đã giã nhuyễn được nàng dàn đều lên một chiếc khăn lông, rồi cẩn thận đắp một lớp lên cổ tay Tưởng Mộng Nghiên, bên ngoài còn bọc thêm một lớp màng bọc thực phẩm. Không biết nàng học được bài thuốc dân gian này ở đâu nữa.
Con bé quả là có hiếu, Triệu Thành cũng không can thiệp, chỉ đứng một bên nhìn nàng tất bật làm việc mà mỉm cười: "Xuân Tín nhà mình hiểu chuyện quá, ngoan quá, lại còn thông minh, biết cả dùng màng bọc thực phẩm để cuốn nữa."
Xuân Tín cười khì khì, vội lau khô chỗ nước thuốc vô tình dính trên cánh tay, rồi rúc vào lòng mẹ, nũng nịu ngọt ngào: "Mẹ ơi, mẹ thấy đỡ hơn chút nào không ạ?"
Mới vừa đắp lên, làm sao có tác dụng nhanh vậy được, nhưng Tưởng Mộng Nghiên vẫn dịu dàng nói: "Mẹ thấy mát lạnh, cũng không còn căng đau nữa, tốt lắm con ạ."
"Mẹ phải mau khỏe nhé, ngày mai con còn đi đào thuốc cho mẹ nữa." Xuân Tín ghé sát mặt vào, Tưởng Mộng Nghên nghiêng đầu hôn nàng một cái, tất nhiên hiểu ý con gái, liền giơ tay chỉ về phía Tuyết Lí đang dựa vào khung cửa: "Đi lấy kem cho em gái con."
Bạn thấy sao?