Chương 30: 30
Tưởng Mộng Nghiên về nhà đi xem tủ lạnh, Xuân Tín nói: "Trên ban công còn nữa đấy ạ."
Triệu Thành đi xem ban công, trên lan can đặt một cái chậu nhựa, trong chậu toàn là thịt, bị gió bắc tháng Chạp thổi cho cứng đờ.
Xuân Tín vẫn còn đang khoa chân múa tay kể lể một cách sinh động như thật, giơ ba ngón tay lên. "Có ba người, mỗi người đẩy một cái xe đẩy. Chúng con còn nhỏ quá, không cản được, họ vào nhà rồi, đẩy người ra là cứ thế nhét đồ vào tủ lạnh."
Tưởng Mộng Nghiên đóng cửa tủ lạnh lại, rồi quay về phòng ngủ xem, quả nhiên thiếu mất mấy trăm bạc.
Tuyết Lí dựa vào ghế sô pha xem TV, không hề có chút chột dạ hay thấp thỏm lo sợ bị vạch trần khi làm chuyện xấu. Xuân Tín vô cùng khâm phục tài diễn xuất của cô, quá tự nhiên, quá giống.
Tưởng Mộng Nghiên dùng ngón chân cái cũng có thể nghĩ ra, Đông Đông nhiều ý tưởng lắm, chuyện này chắc chắn là do cô làm. Sau khi tích trữ than đá thì bắt đầu tích trữ đồ ăn, đây là muốn làm gì, tận thế đến nơi rồi à?
Tưởng Mộng Nghiên nhìn Tuyết Lí đang thảnh thơi ngồi trên ghế sô pha, rồi an ủi Xuân Tín: "Không sao đâu, như vậy cũng tốt, đỡ phải chúng ta ra ngoài mua." Xong rồi còn dặn dò: "Sau này không được tùy tiện mở cửa cho người lạ vào nhà đâu đấy."
Xuân Tín ngớ người một chút, rồi ngoan ngoãn gật đầu. "Dạ!"
Tưởng Mộng Nghiên kéo Triệu Thành về phòng ngủ. Xuân Tín nhảy nhót đến bên cạnh Tuyết Lí, khẽ khàng thì thầm vào tai cô: "Mẹ tin rồi, cậu sẽ không bị đánh đâu, yên tâm đi."
Tuyết Lí nói: "Cảm ơn cậu."
"Không có gì." Xuân Tín vắt chân lên, sung sướng xem TV.
Buổi tối, Tưởng Mộng Nghiên đợi Xuân Tín đi vệ sinh rồi mới vào phòng ngủ nhỏ tìm Tuyết Lí. "Con rốt cuộc muốn làm gì thế hả, tích trữ nhiều đồ ăn như vậy để làm gì?"
Nếu cô lấy tiền đi tiêu xài hoang phí, vứt bừa bãi, Tưởng Mộng Nghiên còn có thể tìm lý do để nói cô vài câu. Nhưng cô lại lấy tiền đi mua đồ ăn, nhét đầy ắp cả tủ lạnh trong nhà, khiến Tưởng Mộng Nghiên vừa kinh ngạc vừa khó hiểu hơn cả tức giận. Bà thật sự rất muốn biết cái đầu nhỏ của cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Trên bàn học có mấy cuốn tạp chí dành cho nữ sinh. Tưởng Mộng Nghiên tiện tay lật xem. "Con nói cho mẹ biết đi, tại sao lại làm vậy? Xuân Tín còn giúp con nói dối nữa chứ. Ôi chao, con bé này, đáng yêu thật."
Tưởng Mộng Nghiên mỗi lần nhớ lại đều cảm thấy buồn cười, hai đứa trẻ này thật đúng là quá thú vị.
Tuyết Lí thuận miệng bịa chuyện: "Vì tận thế sắp đến rồi. Nếu thật sự tận thế, hai người đều đang đi làm, làm sao kịp đi tranh giành đồ ăn được, nên con chuẩn bị trước."
"Thật sự là tận thế à?" Tưởng Mộng Nghiên hỏi cô. "Ai nói với con là tận thế sắp đến?"
Tuyết Lí hai tay đút túi áo ngủ, dựa lưng vào ghế. "Người Maya nói."
"Người Maya? Ai là người Maya?"
"Người Anh-điêng cổ, thổ dân châu Mỹ."
Tưởng Mộng Nghiên: "..." Nghe không hiểu. "Vậy thì ai lại nói với con, là người Maya nói sắp tận thế?"
Bạn thấy sao?