🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 3: 3

Sau nụ hôn ấy, lòng Xuân Tín dấy lên bao mong chờ.

Lưng nàng áp sát vào vách đá lạnh băng, mắt mở to, thầm mong mưa cứ rơi mãi, sấm cứ rền vang thêm chút nữa, để Tuyết Lí có thể ở lại lâu hơn.

Nàng muốn mượn ánh chớp để nhìn rõ gương mặt người đối diện, bởi trong bóng tối, dáng hình mờ ảo ấy khiến nàng không tài nào đoán được cảm xúc của cô, lòng dạ rối bời.

Hơi ấm tan dần, lòng bàn tay cũng nguội lạnh, trái tim Xuân Tín dường như cũng đông cứng lại. Nàng xoắn vạt áo, vò đến nhàu nhĩ, rồi lại cúi đầu vắt nước trên vạt áo một cách vô định.

Đợi một hồi lâu, người đối diện vẫn im lặng. Xuân Tín cố rướn người nhìn về phía trước trong bóng tối, mắt mở căng suốt bảy tám giây đến độ cay xè.

Nàng khẽ cào cào lên má, nhúc nhích ngón chân, rồi chậm rãi dịch người ra mé ngoài, ló đầu nhìn một cái, giọng cố tỏ ra thản nhiên: "Mưa tạnh rồi chị."

Đúng là mưa cũng chống đối mình, gió cũng chống đối mình. Lẽ ra không nên học theo Y Bình nói chuyện mới phải.

"Ừ." Một tiếng đáp khẽ khàng, trầm trầm vang lên từ trong bóng tối.

Trời tháng bảy tháng tám, như mặt trẻ con, mưa to đến vội vàng mà đi cũng vội vàng.

Men theo bậc đá công viên đi xuống, trên quảng trường, nước đọng lại từng vũng từng vũng, phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ của thành phố.

Đã có lũ trẻ con chạy ra nghịch nước, mấy ông cụ thả diều đã về, còn các cô các dì nhảy múa thì nhanh chóng kéo loa ra chiếm lấy khu đất trung tâm quảng trường.

Đôi dép lê dính nước, mỗi bước đi lại phát ra tiếng "lẹp kẹp". Mái tóc xoăn bết lại chẳng còn vẻ bồng bềnh tung bay như trước. Xuân Tín khẽ vuốt mái tóc ướt sũng, nghiêng đầu cười với Tuyết Lí một cái: "Em về đây, chị cũng về nhà sớm đi nhé."

Không đủ can đảm nhìn cô, cũng chẳng đợi câu trả lời, chỉ vội liếc một cái rồi Xuân Tín rảo bước về phía trước, đôi dép lê cứ "lẹp kẹp, lẹp kẹp, lẹp kẹp", vang thành một bài ca.

Gò má nàng ửng đỏ vì xấu hổ, răng cắn chặt, chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đó mà chui xuống.

"Xuân Xuân!"

Phía sau, Tuyết Lí đang gọi. Xuân Tín giả vờ không nghe thấy, co chân chạy, đôi dép lê lại "loẹt quẹt, loẹt quẹt", khiến Xuân Tín tức đến bật cười.

Một mạch chạy đến trạm xe buýt, xe vừa dừng bánh bên đường, Xuân Tín liếc qua dãy số trên đầu xe rồi nhảy vội lên, moi trong túi quần ra hai đồng xu thả vào thùng vé.

—Đúng là lúc cần thì chẳng thấy đâu, sao mà lại đúng lúc thế này chứ.

Nếu không thì còn có thể nhân lúc chờ xe mà lân la thêm một chút, biết đâu Tuyết Lí sẽ đưa mình về nhà.

Hôm nay dầm mưa thế này, chắc chắn Tuyết Lí sẽ muốn đưa mình về. Nhưng lỡ như chị ấy không đưa thì sao? Mình vừa mới hôn chị ấy, chắc chị ấy sợ chết khiếp rồi, không muốn chơi với mình nữa...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...