🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 27: 27

Xuân Tín và Tuyết Lí chính là bị bọn buôn người bắt đi ở cổng lớn nhà máy ôxy. Bây giờ lại có bọn buôn người xuất hiện, đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua. Bà cụ bị giải đến đồn công an.

Tuyết Lí biết ngay là bà sẽ đến. Lần này, cô quyết định làm cho bà hoàn toàn hết hy vọng, để sau này bà đừng bao giờ đến làm phiền Xuân Tín nữa.

Tưởng Mộng Nghiên và Triệu Thành tan làm liền đến đồn công an, cẩn thận thuật lại sự việc cho cảnh sát nghe.

Mắt bà cụ đã khóc đến sưng húp, lưng còng ngồi đó, đôi mắt vô thần nhìn xuống đất. "Tôi muốn cháu gái tôi, trả cháu gái lại cho tôi."

Tưởng Mộng Nghiên nói: "Là chính bà không cần con bé. Tình hình lúc đó, hàng xóm láng giềng đều có thể làm chứng. Con bé được tìm về, họ đóng cửa không gặp. Con bé không có chỗ nào để đi, tôi mà không nhận, nó chỉ có thể lang thang ngoài đường thôi."

"Con bé bị mang đi, lỡ nó lại chạy trốn thì sao? Chạy ra ngoài đường bị xe đâm chết, đói chết, rét chết, bị bọn buôn người bắt cóc thì làm thế nào? Con bé cần phải đi học, không lẽ ngày nào cũng nhốt nó trong nhà à? Nó đã chín tuổi rồi, chân dài là sẽ chạy, trừ phi bà đánh gãy chân nó đi."

Giọng Triệu Thành thì ôn hòa hơn một chút. "Đồng chí cảnh sát, chuyện này có phải cũng nên hỏi ý kiến của cháu bé một chút không ạ? Giữa chúng tôi không có bất kỳ giao dịch tiền bạc nào, cháu bé cũng là tự nguyện đi theo chúng tôi. Tình hình các đồng chí cũng đã thấy rồi, bà cụ vừa đến gần là cháu bé đã chạy mất. Cháu bé bị ngược đãi trong gia đình cũ, không muốn quay về."

Bà cụ nói: "Tôi không có ngược đãi nó."

Tưởng Mộng Nghiên cười lạnh. "Có ngược đãi hay không, chính bà tự biết rõ nhất. Bà không ngược đãi nó, tại sao nó thấy bà là chạy?"

Chuyện nhà khó phân xử. Đồng chí cảnh sát cúi đầu ghi chép lia lịa. "Tình hình cơ bản đã nắm được. Việc cấp bách bây giờ là phải tìm được cháu bé về trước. Cháu bé chín tuổi đã có ý thức tự chủ, đi con đường nào, còn phải xem ý nguyện cá nhân của cháu."

Tưởng Mộng Nghiên nói: "Nó biết mình sắp bị mang đi, nó chạy rồi, nó trốn rồi, chúng tôi không tài nào tìm được."

Cảnh sát hỏi: "Các vị có biết cháu bé thường hay đến những nơi nào không? Cháu bé có thể sẽ trốn ở đâu?"

Tưởng Mộng Nghiên nói: "Con bé này bỏ nhà đi rất có kinh nghiệm, nó gan dạ lắm, chúng tôi thật sự không thể nghĩ ra được. Tôi cũng lo nó gặp nguy hiểm, muốn nhanh chóng tìm được nó, chỉ là..."

Bà cười một cách đầy ẩn ý. "Nguy hiểm lớn nhất lại chính là ở ngay bên cạnh."

"Thôi thôi, bớt nói những lời bóng gió ở đây đi." Cảnh sát lại hỏi Tuyết Lí. "Cháu bé, cháu có biết Doãn Xuân Tín ở đâu không?"

Tuyết Lí nói: "Cháu cũng không biết ạ. Cháu chỉ biết Xuân Tín ở nhà ngày nào cũng bị đánh, bạn ấy vốn dĩ không muốn quay về. Hơn nữa, bạn ấy bị bà nội vứt bỏ, rồi lại bị chính bố mình lừa bán, về nhà rồi lại bị vứt bỏ lần nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...