Chương 23: 23
Xuân Tín cuối cùng vẫn đi theo Tuyết Lí. Tuyết Lí đã cầu xin nàng như vậy, dù trong lòng trăm bề không muốn, nàng vẫn không nỡ nhẫn tâm.
Hai đứa chạy như điên, sợ bị người ta đuổi theo, cứ thế chạy lên núi. Quần áo hè ngắn cũn, mỏng manh, không biết bị thứ gì đó cào rách, khắp người chỗ nào cũng đau, nhưng cũng chẳng buồn để tâm, chỉ biết chạy.
Bầu trời đêm vắng lặng, sao và trăng kề sát bên nhau. Cho đến khi phía đông trời hửng lên một màu trắng bạc, trên những dãy núi đen nhấp nhô, một khoảng trời xanh lam tĩnh lặng hiện ra, rồi được ánh mặt trời sắp ló dạng nhuộm một màu hồng mộng ảo, đẹp đẽ.
Dần dần có thể nhìn rõ con đường trong rừng. Tuyết Lí nói: "Dừng lại nghỉ một lát đi."
Hai đứa ngồi trên những rễ cây nhô lên. Cánh tay và cẳng chân lộ ra ngoài của Tuyết Lí đầy những vết máu dài. Xuân Tín cúi đầu, dùng hai ngón tay nhổ những cái gai nhỏ trên da thịt cô.
Xuân Tín mặc chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ mà hai đứa lấy được từ căn phòng gạch ở quán thịt chó, áo dài gần đến đầu gối. Lại có Tuyết Lí đi trước mở đường, nên nàng cũng không bị thương gì nhiều.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Tuyết Lí. Cô cúi đầu nhìn. "Cậu đang rắc muối vào vết thương của tớ đấy à."
Xuân Tín vẫn đang sụt sịt khóc. "Tớ không có."
Tuyết Lí bình tĩnh nói: "Muối mặn, nước mắt cũng mặn, rơi vào vết thương, xót lắm, đau lắm."
"Thật hả?" Nàng ngẩng đầu lên với đôi mắt đẫm lệ mờ mịt.
Tuyết Lí nói: "Đương nhiên."
Thế là một cảm giác mềm mại, ẩm ướt lướt qua da. Biểu cảm của Tuyết Lí lại một lần nữa mất kiểm soát, cô kinh ngạc há hốc miệng. "Làm gì thế!"
"Tớ giúp cậu liếm." Xuân Tín còn đang chép miệng. "Mặn thật, tại sao lại thế nhỉ?"
"Không phải..." Tuyết Lí đỡ trán. "Tại sao lại phải liếm tớ?"
"Chó con đều làm như vậy mà." Xuân Tín nói. "Chó con sẽ liếm những chỗ bị thương trên người mình, mèo con cũng sẽ liếm, như vậy chắc chắn là có tác dụng."
Miệng nàng cứ mấp máy, mắt bình tĩnh nhìn vào một nơi nào đó. Trong lòng Tuyết Lí cảm thấy không ổn, quả nhiên nàng lại nói: "Nước bọt không mặn, tớ..."
"Đi nhanh lên!" Tuyết Lí vội vàng kéo nàng đứng dậy. "Chạy mau, lát nữa đừng để bị đuổi kịp."
Xuân Tín muốn cởi áo khoác ra cho cô mặc, nhưng cô không cần, chỉ nói: "Sau này phải nghe lời tớ, không được tùy hứng nữa, biết chưa?"
Bây giờ nàng ngoan ngoãn, rầu rĩ "Ừ" một tiếng. "Biết rồi."
Cũng đã mệt rồi, tốc độ dần chậm lại, có thể tránh được những bụi gai, cành cây sắc nhọn. Tuyết Lí nói: "Cậu phải tin tớ, tớ tuyệt đối sẽ không hại cậu đâu. Chỗ đó thật sự không thể ở được, chúng mình phải về nhà, tìm ông bà nội."
Xuân Tín khóc thút thít nức nở nói: "Bà nội đuổi tớ ra ngoài rồi."
"Không phải, bà chỉ là bị Doãn Nguyện Xương làm cho tức giận thôi. Cậu cũng biết tính bà mà, bà cũng đã già rồi, chúng mình nhường bà một chút đi."
Bạn thấy sao?