🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 21: 21

Tuyết Lí nghe thấy tiếng chửi bới mơ hồ, rồi những người đó lại đi xa, có lẽ là vì ngại mùi hôi thối.

Ngay sau đó, mùi thơm của thức ăn bay vào. Xuân Tín cũng tỉnh giấc, dựa vào vai cô, nhỏ giọng nói: "Thơm quá đi mất."

Tuyết Lí đưa tay sờ sờ mặt nàng, rồi xoa xoa ngón tay nàng.

Cửa xe hé mở để thông khí. Bên ngoài nắng chang chang, nền xi măng trắng xóa. Dựa vào tường là những chiếc lồng sắt toàn chó là chó.

Chúng nằm rạp trên đất, lưỡi thè ra, trong cổ họng phát ra những tiếng "ư ư".

Xuân Tín nói: "Thơm quá, họ ăn lẩu à cậu?"

Tuyết Lí không biết nên trả lời thế nào. "Có lẽ vậy."

Qua giờ nghỉ trưa, cuối cùng cũng có người đến xử lý hai đứa. Giọng địa phương khó nghe, nói nhanh như gió, tiếng chó sủa xen lẫn vào đó, Tuyết Lí chẳng nghe rõ gì cả.

Có một người phụ nữ thập thò ở cửa xe, nói chuyện với một người đàn ông bên cạnh. Gã đàn ông mặc vest đã bắt họ đến đây không thấy đâu nữa, đây là đám người thứ hai.

Người đàn ông đi ủng cao su, mặc tạp dề dài không thấm nước, lên xe chuyển những chiếc lồng sắt xuống. Phía dưới có hai người đỡ lấy. Người phụ nữ mở miệng nói gì đó. Người đàn ông trên xe mở lồng sắt trước, rồi xách cổ áo hai đứa trẻ như xách chó con, đưa ra ngoài.

Hai đứa rụt vai đứng dưới nắng gắt, mắt nheo lại, đói đến mức đứng không vững, tay vẫn nắm chặt lấy nhau.

Loáng thoáng, Tuyết Lí nghe thấy họ nói "Lớn quá rồi", "Không bán được".

Trẻ con lớn từng này, đã biết chuyện, sẽ không có ai mua về nuôi.

Tuyết Lí dáng người cao, Xuân Tín trông có vẻ nhỏ tuổi hơn. Người phụ nữ kéo Xuân Tín qua, hỏi: "Mấy tuổi?"

Xuân Tín thật thà đáp: "Chín tuổi ạ." Tháng Ba này nàng tròn chín tuổi.

"Lớn quá, không được."

Lần này họ nói chuyện chẳng thèm giấu giếm gì nữa.

"Trông ngoan đấy." Người phụ nữ có vẻ thích nàng.

"Tóc xoăn không được."

Ba mẹ đều tóc thẳng, con lại tóc xoăn, nhìn thế nào cũng không phải con ruột. Điều này quá rõ ràng, đương nhiên là không được.

Trên mặt người phụ nữ lộ rõ vẻ thất vọng.

Tuyết Lí thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt bàn tay nhỏ bé. Tạm thời sẽ không bị tách ra.

Hai đứa bị nhốt vào một căn phòng nhỏ. Người phụ nữ mang thức ăn đến, nửa chậu thịt hầm, còn có cả rau xanh, và hai bát cơm.

Đợi đến khi ổ khóa kêu lách cách một lần nữa, tiếng bước chân của người phụ nữ đi xa dần, Tuyết Lí mới bưng thức ăn lại. "Ăn cơm đi."

Trong phòng có một chiếc giường gỗ nhỏ. Xuân Tín ngồi ở mép giường, vai rũ xuống, ngẩng đầu lên với đôi mắt ngấn lệ. "Có phải thịt chó không?"

Tuyết Lí nói: "Không phải."

Nhưng nơi này đâu đâu cũng là chó. Không phải thịt chó thì còn có thể là gì được nữa. Nàng dù có không nhận ra thì cũng đoán được.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...