Chương 20: 20
Tuyết Lí tỉnh lại, mở mắt ra không nhìn thấy một tia sáng nào. Cô đưa tay sờ sờ mặt mình, cảm nhận được đôi mắt đang mở to. Có một giọng nói khẽ khàng kề sát tai cô: "Đông Đông, cậu tỉnh rồi à?"
Nơi này cũng không phải tối om hoàn toàn. Trên đỉnh đầu có bốn sợi dây nhỏ màu trắng tạo thành một hình chữ nhật, đó là một khe hở nhỏ trên xe hắt vào chút ánh sáng. Dần dần, Tuyết Lí có thể nhìn rõ hơn.
Xuân Tín đang quỳ bên cạnh cô, xoa xoa cổ tay cô. "Cậu ngủ lâu lắm rồi đấy."
Dưới thân không ngừng xóc nảy, bên tai là tiếng rít của ô tô đang chạy tốc độ cao. Tuyết Lí thấy đầu óc mình quay cuồng. Cái này gọi là chuyện gì chứ? Vừa mất cả chì lẫn chài, cô lại còn tự nộp mạng mình vào đây.
Tuyết Lí bất lực đến phát điên, mặt lạnh như tiền không nói một lời. Xuân Tín dựa sát vào người cô, trông có vẻ rất vui. "Đông Đông cậu xem kìa, đó là cái gì."
Tuyết Lí nhìn theo hướng tay nàng chỉ. Họ bị nhốt trong một cái lồng sắt to bằng đầu ngón tay, ổ khóa sắt còn to hơn cả lòng bàn tay. Xung quanh lồng sắt toàn là chó.
Chó hoang, chó nhà có đeo vòng cổ, cả những giống chó có bộ lông rất đẹp nữa.
Chiếc xe xóc nảy, lũ chó chồng lên nhau, con này đè lên con kia, uể oải nằm chồng chất lên nhau.
"Tớ để lại bánh bao cho cậu này." Xuân Tín mở túi áo cho cô xem. "Cậu tự lấy đi, tớ vừa sờ chó xong, tay bẩn lắm."
Trong lồng sắt có một chai nước khoáng, nước còn hơn nửa chai, chắc cũng là do bọn buôn người để lại.
Tuyết Lí vịn vào vai nàng, co chân ngồi dậy. "Cậu ăn chưa?"
"Chưa, tớ phải đợi cậu cùng ăn, người kia chỉ cho một cái thôi."
Hai người chia nhau ăn bánh bao. Không có chỗ đi vệ sinh, nước cũng chỉ dám uống một chút cho đỡ khát.
Xuân Tín dựa lưng vào lồng sắt, trông rất có sức sống. "Đông Đông, con chó mắt xanh kia là chó gì thế?"
Tuyết Lí nghiêng nghiêng đầu. "Husky."
"Thế con lông dài kia thì sao?"
"Golden."
"Còn con kia?"
"Chó ta."
Nàng ngay lập tức nhíu mày. "Tại sao lại thế? Trông nó có quê mùa chút nào đâu!"
Tuyết Lí: "...Chó cỏ Trung Hoa."
"Oa! Tên này nghe hay thật đấy."
Xuân Tín thích nhất con Husky kia, thò tay qua sờ nó. Con chó "ư ư" hai tiếng, cố gắng vẫy đuôi vài cái, rồi lại nhắm nghiền đôi mắt xanh xinh đẹp ấy lại.
Chúng sẽ bị đưa đến quán thịt chó để giết thịt, cho nên không cần thiết phải cho ăn. Có mấy cục lông nhỏ xíu rúc vào một góc không động đậy, không phân biệt được đầu đuôi, có lẽ đã chết rồi. Đồng loại của chúng thậm chí còn không có sức để ăn thịt chúng nữa.
Có người sẵn lòng bỏ tiền ra cứu chó con, cũng có người sẵn lòng bỏ tiền ra ăn thịt chó con. Trên đời này mà, người nào cũng có.
Bạn thấy sao?