Chương 19: 19
Tuyết Lí dùng gậy gỗ đập vào tấm xi măng, dẫn đường cho Xuân Tín ra khỏi những rãnh nước. Khi sắp đến lối ra, Tuyết Lí nằm rạp xuống, vươn tay ra, kéo Xuân Tín lên.
Hai đứa trẻ ôm chặt lấy nhau. Xuân Tín "Oa oa" khóc lớn, vừa khóc vừa kêu: "Tớ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa."
Tuyết Lí ôm nàng, không nói gì, chỉ ôm thật chặt. Con chó nhỏ bị ép ở giữa, đôi mắt to tròn như hai quả nho đen hết nhìn người này lại nhìn người kia.
Bên ngoài, người lớn đều lo lắng. Ra khỏi nhà xưởng cũ, chị Anh Anh dắt Xuân Tín đi tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, rồi cho nàng thêm năm đồng nữa, toàn là tiền mới cứng, nói là tiền lương vừa phát, có tiền lẻ.
Cầm tiền, Xuân Tín nắm tay Tuyết Lí, chuẩn bị đi ra tiệm tạp hóa ăn một bữa no nê. Chị Anh Anh dặn dò: "Chuyện hôm nay đừng nói cho ba em biết nhé, được không?"
Tuyết Lí vừa nghe là biết ngay, đây là sợ bị vạ lây, ai cũng biết ba nàng là hạng người gì.
Xuân Tín ba ngón tay khép lại chỉ lên trời. "Đảm bảo không nói!"
Đông Đông đến rồi, Xuân Tín vui mừng khôn xiết, kéo tay cô hỏi đông hỏi tây. Tuyết Lí nói: "Là tớ đến cùng với mẹ tớ..."
Xuân Tín chẳng buồn nghe, dù sao thấy Đông Đông là vui rồi. Nàng vỗ vỗ vào túi quần. "Đi, tớ mời cậu ăn gì đó."
Tuyết Lí không cho nàng tiêu tiền. "Vẫn là để tớ mời cậu đi. Tiền của cậu thì tiết kiệm lại, đợi đến sinh nhật tớ, mua quà tặng tớ được không?"
Xuân Tín vừa nghe, thấy có lý, bèn hỏi: "Vậy sinh nhật cậu là ngày nào?"
"Ba mươi mốt tháng Mười Hai."
"Vào mùa đông à, thảo nào tên ở nhà của cậu lại là Đông Đông."
Ngay sau đó, nàng lại rất buồn rầu. "Tớ không biết sinh nhật của tớ rốt cuộc là ngày nào nữa."
Xuân Tín vẫn luôn không biết ngày sinh của mình. Bà nội nói là mùng một tháng Ba, cô cả lại nói là mùng bốn tháng Ba, chẳng có cái nào chuẩn cả.
Kiếp trước, nàng từng có cơ hội gặp lại mẹ một lần. Lúc đó mẹ nàng đã có gia đình mới, có con cái. Hỏi đến ngày sinh nhật, bà suy nghĩ rất lâu, cũng không thể đưa ra một ngày chính xác.
Ngay cả mẹ ruột của nàng cũng không nhớ rõ nàng sinh ngày nào.
Lúc họ ly hôn đã đem giấy đăng ký kết hôn, ảnh cưới, giấy khai sinh của con cái, vân vân, đốt sạch hết. Dẫn đến việc Xuân Tín từ đó về sau phải sống mười mấy năm không có hộ khẩu, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề.
Nàng không có hộ khẩu, đương nhiên không thể đi học trường công. Học phí trường tư lại đắt đỏ, nhà ông nội cũng eo hẹp.
Tất cả mọi chuyện, đều có nhân quả.
Xuân Tín còn có một người em gái song sinh, tên là Xuân Lai. Lúc ly hôn, mỗi người nuôi một đứa. Doãn Nguyện Xương đi thăm con, dắt con bé đi chợ, lúc về thì làm lạc mất Xuân Lai.
Rốt cuộc là do đông người đi lạc, hay là bị bán đi, chỉ có một mình ông ta biết rõ.
Mẹ nàng tin chắc là bị ông ta bán đi, rồi cướp Xuân Tín đi. Sau này quen người mới, lại mang nàng trả về.
Bạn thấy sao?