Chương 16: 16
Sáng sớm mười giờ, Doãn Nguyện Xương dắt Xuân Tín ra cửa, nói muốn đưa nàng đi bệnh viện khám bệnh.
Chuyện này thật có chút bé xé ra to. Trong nhà có biết bao nhiêu là thuốc, mỗi lần Xuân Tín hơi có triệu chứng cảm cúm, bà nội không nói hai lời đã cho nàng uống liền bốn viên xuyên tâm liên.
Nếu không đỡ, ngày hôm sau uống năm viên, ngày thứ ba sáu viên, cứ thế tăng dần lên.
Xuân Tín có lần uống nhiều nhất là chín viên.
Hiện tại lương hưu của ông nội còn rất thấp, bà nội lại không phải công nhân viên chức, mà xuyên tâm liên thì rất rẻ, mấy đồng một túi lớn, một túi một trăm viên. Cả nhà bị cảm đều uống xuyên tâm liên, một gói đủ dùng cho cả quý.
Trường học là trường tư thục, học phí khá cao, bà nội lại không yên tâm cho Xuân Tín đi học ở trường ngoài, nên chỗ nào tiết kiệm được thì đều cố gắng tiết kiệm.
Bây giờ ba Xuân Tín đã về, lúc ra cửa bà nội còn dặn dò: "Anh tiện thể đưa nó đi làm mấy cái xét nghiệm, mấy hôm trước nó kêu đau bụng, có thể là bị giun đũa, đi lấy ít thuốc về uống."
Doãn Nguyện Xương hùng hồn đáp: "Cái đó là chắc chắn rồi, tôi là ba nó, tôi không quan tâm nó thì ai quan tâm nó."
Bà nội chỉ cười lạnh. "Tôi không cần biết mấy chuyện đó của anh, về tôi phải xem được phiếu đăng ký của bệnh viện."
Ông nội bắt đầu mặc áo khoác. "Tôi đi cùng hai cha con, đưa hai cha con đến bệnh viện, anh bao nhiêu năm không về, sợ là không tìm được đường."
Xuân Tín đã sớm nôn nóng không chờ được nữa. Nàng rất ít khi rời khỏi đội 153, ngày thường đều chơi trong khu tập thể, cũng chưa từng đi ra ngoài với ai khác ngoài ông bà nội.
Hôm nay ba muốn đưa nàng đi khám bệnh. Tuy rằng nàng tin chắc mình không có bệnh, nhưng đó là được đi ra ngoài cùng ba cơ mà!
Nàng vừa kích động vừa thấp thỏm. Sau khi dậy đã thay quần áo sạch sẽ, dùng lược thấm nước cố gắng chải cho mái tóc xoăn bù xù vào nếp, mũi giày cũng được đánh cho sạch bong.
Lúc ra cửa, nàng vui vẻ lắm, cố nén sự ngượng ngùng mà gọi một tiếng "Ba", rồi đứng ở cửa vẫy tay. "Bà nội tạm biệt, Đông Đông, tạm biệt."
Tuyết Lí gật gật đầu, không nói gì. Đợi họ đi rồi, cô lên lầu về nhà một lát rồi nói với bà nội: "Mẹ con bảo con đến cơ quan mẹ đưa ít đồ."
Bà nội không yên tâm. "Cháu đi một mình à? Để bà đưa cháu đi."
Tuyết Lí lắc đầu. "Cháu tìm được ạ, cháu vẫn hay đi mà."
Trên mặt cô phần lớn thời gian đều không có biểu cảm gì. Trong mắt người lớn, đây là biểu hiện của sự chững chạc, không thích thể hiện cảm xúc ra ngoài.
Nhà Xuân Tín đặc biệt ưa thích những khuôn mặt lạnh lùng, không cảm xúc. Chị họ của nàng, Tuyết Lí ở trên lầu, đều là những người ít nói mà người lớn thích.
Ông nội đích thân đưa họ đến một bệnh viện y học cổ truyền gần đó, nhìn Doãn Nguyện Xương dắt Xuân Tín vào đăng ký rồi mới rời đi. Tuyết Lí theo sau tới, đút tay vào túi, trốn ở một góc khuất âm thầm quan sát.
Bạn thấy sao?