🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 15: 15

Trời mưa to suốt ba ngày liền. Sáng thứ Hai, lúc tập thể dục theo đài, mọi người phát hiện trong nhà vệ sinh của trường bò ra rất nhiều con dòi trắng to, đuôi dài. Xuân Tín nhón mũi chân, nhảy như diễn viên ba lê, miệng không ngừng la hét.

Trên sân thể dục, dưới gốc cây ngô đồng, những chỗ gần nhà vệ sinh đều chi chít dòi. Chỉ cần không chú ý dẫm phải là nghe một tiếng "bẹp" nổ vang. Mỗi độ đầu hè, những con dòi lớn bò đầy sân thể dục cũng là một "đặc sản" độc đáo của trường con cháu.

Tập thể dục xong, Xuân Tín cũng không đi cạy gạch, đào rễ cỏ nữa, mà chạy như bay về lớp học.

Gần đây, trường học bắt đầu thịnh hành trò gấp một loại thẻ bài bằng bìa cứng, dùng để quăng hoặc đánh. Xuân Tín đi khắp nơi thu lượm sách báo, giấy vụn, gấp thành thẻ bài rồi đi theo người ta cá cược.

Nàng chơi không lại học sinh lớp trên, thua táng gia bại sản suốt một tuần liền, cuối cùng quyết tâm cai nghiện cờ bạc.

Trên đường tan học, nàng thề với Tuyết Lí: "Tớ không bao giờ chơi trò quăng thẻ bài nữa!"

Tuyết Lí đáp qua loa: "Ừ ừ."

Mấy ngày sau, giờ ra chơi nàng cứ lấy cớ đi vệ sinh. Số lần đi nhiều quá, cũng khiến Tuyết Lí phát hiện có điều không ổn. Cô theo dõi nàng, phát hiện nàng lén trốn lên lầu tìm học sinh lớp trên chơi quăng thẻ bài.

Đến chỗ khúc quanh hành lang, Tuyết Lí gọi: "Doãn Xuân Tín!"

Người nàng cứng đờ, quay đầu lại. Tuyết Lí khoanh tay. "Không phải cậu nói không bao giờ chơi nữa sao?"

"Hả?" Xuân Tín dựa vào lan can cầu thang, dùng giọng điệu khoa trương của nữ chính trong phim truyền hình. "Cậu theo dõi tớ à?!"

Tuyết Lí nói: "Xuống đây, không được đi."

Xuân Tín nghiêng nghiêng đầu, có chút ngạc nhiên. "Cậu quản tớ làm gì?"

Dùng cả cách ép buộc lẫn dọa nạt đều không được, đành phải dùng cách dụ dỗ. Tuyết Lí nói: "Mua Tiểu Cẩu cay."

Xuân Tín thoắt hai ba cái đã nhảy tới, lập tức quên béng chuyện quăng thẻ bài. "Tớ muốn ăn kem que, ăn kem Lưỡi Xanh."

"Đi thôi." Tuyết Lí dắt tay nàng.

Xem kìa, thật dễ dỗ làm sao. Một gói que cay, một cây kem, chỉ cần có chút gì đó để nhấm nháp, có chút gì đó để trông mong, thì cũng chẳng đến nỗi phải đi vào đường cùng.

Tiết thể dục cuối cùng, mọi người đều mang cặp sách từ trong lớp ra trước, vứt ở cạnh bàn bóng bàn ven sân thể dục, rồi đội nắng chang chang đi theo tiếng còi của thầy giáo tập thể dục.

Thầy Uông rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn đá cầu trên sân thể dục. Đôi giày da đen mũi nhọn to bản nhẹ nhàng khều một cái, tâng một cái, rồi một chân đá lên, quả cầu bay vút lên trời, khiến lũ trẻ reo hò không ngớt.

Thầy Uông đá cầu là số một, có thể đá cao hơn cả cây ngô đồng lớn trên sân thể dục. Cầu rơi xuống đâu cũng có người nhặt về giúp thầy, đặt ngay dưới chân thầy, rồi nhảy tưng tưng. "Thầy Uông đá thêm cái nữa đi ạ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...