Chương 13: 13
Sau Tết Nguyên Tiêu, tuyết đột nhiên rơi rất lớn. Xuân Tín bị đánh thức lúc nửa đêm. Nàng mở to mắt, ông nội vẻ mặt bí ẩn không nói một lời, mở tung cửa lớn, rồi gọi nàng ra ngoài.
Mùa đông ở đây thường thấy nhất không phải là tuyết, mà là mưa tuyết. Mưa rơi xuống rồi đông lại thành băng, đi trên đường không cẩn thận là ngã chổng vó.
Trận tuyết lớn như thế này thực sự rất hiếm gặp. Xuân Tín vui đến phát điên, lao ra ngoài, sung sướng xoay vòng vòng. Bông tuyết nhẹ nhàng, mềm mại rơi xuống mặt nàng. Nàng nhắm mắt lại, không cảm thấy lạnh chút nào.
Ông nội nói: "Mai buổi sáng dậy xem."
Chui vào trong chăn nằm chưa đầy năm phút, Xuân Tín lại bò dậy, mặc áo bông vào rồi lén mở cửa sau. Nàng gom lớp tuyết mỏng ở ven bồn hoa, vê thành nắm, rồi ném vào cửa sổ nhà Tuyết Lí.
Ném ba bốn cái là Tuyết Lí tỉnh giấc. Cô rụt vai trốn sau rèm cửa. Xuân Tín xoay vòng trên nền tuyết. "Đông Đông! Tuyết rơi rồi! Tuyết của cậu kìa!"
Giọng nói cố gắng hạ thấp, nhưng trong đêm tuyết lại nghe rõ mồn một.
Tuyết Lí không hiểu gì cả. "Cái gì mà tuyết của tớ?"
"Chính là tuyết của cậu đó!" Lời này bảo người ta nói thế nào đây, nghe thật buồn nôn.
Xuân Tín cũng không nghĩ ra được cách nói nào hay hơn, cứ lặp đi lặp lại: "Dù sao thì cũng là tuyết của cậu mà!"
Tuyết Lí hồi nhỏ đã quen nhìn thấy tuyết. Cô sinh vào mùa đông, tuyết ở Khang Thành có thể phủ kín một đứa trẻ bảy tám tuổi. Tuyết rơi có gì lạ đâu.
"Nhìn cái vẻ chưa từng thấy sự đời của cậu kìa. Lạnh quá, về ngủ đi." Dừng một chút rồi lại nói thêm: "Đợi tuyết rơi dày thêm chút nữa, mai chúng mình ra ngoài chơi."
"Dày được bao nhiêu cơ?"
Tuyết Lí nhìn độ lớn và mật độ của những bông tuyết rồi ước chừng. "Chắc khoảng một gang tay."
"Một gang tay á?" Xuân Tín đưa tay ra khoa chân múa tay. "Là đặt ngang, đặt dọc, hay là đặt thẳng đứng?"
Tuyết Lí nói: "Đặt thẳng đứng."
"Trời ơi! Dày thế cơ á!"
"Mau ngủ đi, mai lại chơi."
Khuyên mãi mới dỗ được nàng về. Sáng hôm sau, chín giờ nàng đã chạy sang gõ cửa.
Tưởng Mộng Nghiên ra mở cửa, nói: "Đông Đông vẫn còn đang ngủ."
Xuân Tín tức lắm, lẻn vào phòng ngủ, cố ý thò tay vào trong chăn làm cô lạnh cóng. "Đã chín giờ rồi mà cậu còn ngủ!"
Nàng dậy từ bảy giờ sáng, đã chơi ngoài sân hơn nửa ngày rồi, còn phải đợi ông bà nội ăn cơm xong, rửa bát quét nhà rồi mới được ra ngoài.
Người ta sáng sớm đã làm bao nhiêu việc, vậy mà cậu ấy vẫn còn ngủ ngon lành, thật kỳ cục!
Xuân Tín ném từng chiếc quần áo của cô lên giường, tất cũng lôi ra. "Nhanh lên!"
Tuyết Lí úp mặt vào chăn không nhúc nhích, kéo thế nào cũng không chịu dậy, giả chết.
Xuân Tín nhảy lên giường, tốc chăn để lộ chân cô ra, rồi đi tất cho cô, còn rất chu đáo gấp ống quần ngủ lên một chút, dùng tất bọc lại, gót chân và ngón chân đều được căn chỉnh ngay ngắn.
Bạn thấy sao?