🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG

[BHTT – EDIT] XUÂN TÍN BUÔNG XUỐNG


Chương 11: 11

Trường phát phiếu điểm, một cuốn sổ nhỏ màu đỏ bằng bàn tay trẻ con, bên trên ghi chép tỉ mỉ thành tích các môn, còn có lời nhận xét nghiêm túc của giáo viên chủ nhiệm.

Lúc này Xuân Tín vẫn rất ngoan, không cần ai giám sát cũng chịu khó học hành, thành tích các môn cơ bản đều trên chín mươi điểm.

Bà nội đeo kính lão lên, cầm cuốn sổ nhỏ màu đỏ, ngồi bên cửa sổ phân tích từng mục.

Tuyết Lí và Xuân Tín ngày nào cũng ở bên nhau, việc so sánh là không thể tránh khỏi. Nếu Tuyết Lí học giỏi hơn Xuân Tín, Xuân Tín sẽ bị mắng. Ngược lại, bà nội đương nhiên sẽ không nói Tuyết Lí học không tốt, mà sẽ trách Xuân Tín đã làm hư bạn.

May mắn là những con số trên phiếu điểm của hai đứa không chênh lệch nhiều, nên bà nội không nói gì.

Nhưng mà...

"Hoạt bát, hiếu động... Hừ, chẳng phải là nghịch ngợm sao, nghịch ngợm thật sự, có phải đi học hay bày trò không?"

"Giỏi diễn đạt, chắc chắn là hay nói chuyện rồi! Đi học mà hay nói chuyện!"

"Một cô bé rất có cá tính à?"

Cái này thì không được rồi, trẻ con mà quá cá tính cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.

Những con số trên phiếu điểm đẹp như vậy, hí hửng mang về nhà, vậy mà không hiểu sao lại bị mắng một trận. Xuân Tín không phục, lớn tiếng cãi lại, thế là lại bị chụp thêm cái mũ hay tranh luận.

Tuyết Lí định lên tiếng, nhưng Xuân Tín đã hét toáng lên: "Rõ ràng là các người nói bậy!"

"Cái gì mà các người, các người, mày nói chuyện với người lớn như thế à? Một chút lễ phép cũng không có."

Bà nội kéo mạnh tay nàng qua, túm lấy cái móc sắt treo bên bếp lò, rồi kẹp lấy ngón tay nàng mà vụt mạnh hai cái.

Tuyết Lí định xông vào giằng lấy, nhưng Xuân Tín đột nhiên giật tay lại rồi bỏ chạy. Tiếng chửi mắng của người lớn vẫn còn tiếp diễn. Xuân Tín chạy một mạch ra sân sau, ngồi xổm ở góc tường, hai tay bịt chặt tai lại.

Ở đây, nàng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa. Lòng bàn tay bị đánh đỏ ửng, nóng rát, áp lên má, hơi ấm lại làm dịu đi cái mũi đang lạnh băng.

"ghét chết đi được!"

"Xuân Xuân." Tuyết Lí ngồi xổm xuống bên cạnh nàng.

Nàng ngẩng đầu lên, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt. "Đông Đông, tớ bực mình quá, bực mình quá đi mất! Tớ có hay nói chuyện đâu cơ chứ!"

Đi học, nàng vẽ tranh, chơi sâu, chơi lá cây, rễ cỏ, ăn vụng đồ... quá lắm cũng chỉ là chuyền giấy cho Tuyết Lí, chứ có nói chuyện mấy đâu!

"Ừ, họ đều nói bậy cả, cậu là giỏi nhất, họ chẳng hiểu gì về cậu cả. Tớ biết cậu là tuyệt nhất, cô giáo viết toàn là khen cậu thôi."

"Vậy tại sao ông bà nội lại nói tớ như thế?"

Tuyết Lí thở dài. "...Sợ cậu kiêu ngạo chăng."

"Tớ có kiêu ngạo đâu."

Tuyết Lí cũng không biết phải an ủi thế nào. Trẻ con với người lớn chẳng bao giờ nói được lý lẽ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...