Một câu Cung Khuynh cũng nói không nên lời.
Bởi vì phát sốt, cuống họng Cung Khuynh rất đau, ngay cả nuốt nước miếng cũng cảm thấy khó chịu. Nàng không biết nên nói cái gì cho phải, vì vậy chỉ có thể cầm lấy một góc áo của Tô Vân Chỉ thật chặt. Này dường như đã trở thành một động tác theo bản năng của nàng. Tất cả sức lực của nàng đều dùng làm chuyện này.
Ta mãi mãi cũng sẽ không buông tay. Trong lòng Cung Khuynh nghĩ như vậy.
Trái tim Tô Vân Chỉ dường như hung hăng mà thắt lại. Hành động Cung Khuynh nắm chặt góc áo của nàng cũng không có chậm trễ công tác của nàng, bởi vì dây lưng trên áo nàng vốn cũng có chút dài. Vì vậy, chẳng qua là nàng kéo mền tới, che lấy bàn tay Cung Khuynh, sau đó cúi đầu xuống bắt đầu chăm chỉ làm việc.
Nhi nữ tình trường như ngày xuân nắng ấm, đều khiến cho người ta kìm lòng không được mà trầm mê trong đó.
Nhưng mà thế giới này quá phức tạp, không chỉ có ngày xuân, còn có ngày đông giá rét. Vì bảo vệ nắng ấm, một số người không thể không đứng ra ngăn cản gió lạnh. Tô Vân Chỉ cúi đầu xem tư liệu. Khả Nhạc canh giữ ở một bên, khi ánh mắt của Tô Vân Chỉ rơi vào trên một quyển sổ sách, nàng nhanh chóng cầm lấy quyển sổ sách đó, hoàn toàn không cần Tô Vân Chỉ động thủ. Trong phòng trở nên rất yên tĩnh. Cung Khuynh chỉ như vậy mà trầm mặc nhìn Tô Vân Chỉ trong thời gian rất dài.
Tô Vân Chỉ đánh dấu hai điểm cần nhớ trên giấy, sau đó liền nhịn không được quay đầu nhìn Cung Khuynh một cái. Ánh mắt hai người gặp nhau.
"Nhiều lắm..." Cung Khuynh nói. Thanh âm của nàng so với bình thường khàn đi rất nhiều.
Tô Vân Chỉ hiểu ý của Cung Khuynh, những tài liệu này đúng là nhiều lắm. Ý là lượng công việc của Tô Vân Chỉ rất lớn. Bất quá, Tô Vân Chỉ lại lắc đầu, nói: "Kỳ thật ta đã đem rất nhiều công tác đều phân công rồi, còn dư lại những thứ này...Thật sự đã ít đi rất nhiều, cũng chỉ có thể tự ta đi làm." Nếu như chuyện gì đều cần nàng giải quyết, như vậy đem tất cả tư liệu vào chung một chỗ đoán chừng có thể chất đầy toàn bộ phòng ngủ.
Cung Khuynh còn muốn nói điều gì, cả người Tô Vân Chỉ đã nhích lại gần trên giường, sau đó duỗi ra một ngón tay đè lên bờ môi Cung Khuynh, nói: "Nói ít một chút, ân? Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không làm quá khuya, nếu như công việc làm không hết, ta nhất định sẽ để lại đến buổi sáng ngày mai làm tiếp."
Những tài liệu này tuyệt đối không thể chỉnh lý xong trong một buổi tối. Coi như là vì Cung Khuynh, Tô Vân Chỉ cũng phải tuân thủ nguyên tắc vừa làm vừa chơi a.
Tô Vân Chỉ đã cho hạ nhân tăng giờ làm việc đem tình hình thuế và lương thực thời kỳ Cao Tông chỉnh lý lại. Cao Tông là một Hoàng đế tương đối nghiêm khắc, hắn xem như là người có cá tính a, trong mắt không cho phép lưu một hạt cát, bởi vậy khi hắn chấp chưởng triều chính, đám tham quan ô lại của Vân triều hầu như đều bị chém sạch. Nói cách khác, sau thời kỳ Cao Tông làm Hoàng đế, tình hình lương thuế lúc đó có thể đại biểu cho tình hình lương thuế thật sự của Vân triều.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?