Chương 236: Ngoại truyện: Tiên nhân
Thời gian trôi qua, biển xanh hóa nương dâu.
Dần dần, người ta đã quên mất tước hiệu Tam công chúa Giao tộc của ngày xưa, chỉ còn nhớ rằng, trong Tứ Hải rộng lớn vô bờ bến ngày nay, có một vị Trưởng Công Chúa Điện hạ được cưng chiều tới mức làm khuynh đảo triều chính.
Về cách ứng xử làm cá của vị Trưởng Công Chúa này, được lưu truyền dưới rất nhiều phiên bản khác nhau. Trong lời kể của họ:
"Trưởng Công Chúa hết lần này đến lần khác ngăn cản Bệ hạ thực thi chính sách mới."
"Trưởng Công Chúa dám đánh nhau với Vương hậu được Bệ hạ ân sủng nhất."
"Trưởng Công Chúa Phi còn dám múa đao múa kiếm trong Hải Vương Cung, hoàn toàn không coi uy nghiêm của Bệ hạ ra gì."
"..."
Lam Diên cuối cùng không thể kiềm chế được sự khó tin trong lòng, ngắt lời Phong Ý: "Những lời đồn đại này được truyền ra từ đâu vậy?"
Phong Ý liếc nàng hai cái, ho khan nói: "Hình như... hình như là từ Hải Vương Cung truyền ra..."
Lam Diên mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Phong Ý.
Phong Ý cúi đầu, giọng ngày càng nhỏ: "... Hình như là từ chỗ ta, truyền ra..."
Vừa nói xong, nàng không nhịn được tự biện minh: "Nhưng rõ ràng lúc đó ta nói là, Bệ hạ có nghi vấn với chính lệnh sắp ban hành, thế nên... đã thay đổi một vài điều khoản theo đề nghị của Điện hạ."
Ai ngờ truyền đi truyền lại, lại biến thành Trưởng Công Chúa nhiều lần ngăn cản Bệ hạ thi hành chính sự.
"Vậy còn chuyện đánh nhau với Vương hậu," Lam Diên dừng lại một chút, cứ thấy khó chịu khắp người khi nhắc đến từ này: "Ừm... 'đánh nhau' là sao?"
"Chuyện này à," Phong Ý giải thích như kể về báu vật gia đình: "Đó là mấy hôm trước, Vương hậu cố ý trêu chọc Trưởng Công chúa Điện hạ, lấy đi quà sinh nhật mà Trưởng Công chúa Phi tặng cho Điện hạ. Điện hạ nhất thời tức giận, liền đuổi theo Vương hậu từ Hải Vương Cung đến tận điện Tế Tự, mọi người trên đường đều nhìn thấy cả."
"Thế còn chuyện Quý Linh Nguyệt múa đao múa kiếm trong Hải Vương Cung là sao?"
Phong Ý lập tức hăng hái hẳn lên: "Chuyện này thật sự phải trách Trưởng Công Chúa!" Nàng cực kỳ hào hứng khoa tay múa chân: "Chẳng biết là Điện hạ bắt được một đàn cá phát sáng ở đâu ra, rồi đựng trong lồng đèn bạc đặc chế, định dùng để trang trí trần Hải Vương Cung. Ai ngờ lồng đèn bạc đó chất lượng kém, lại đột nhiên vỡ tan, huỳnh ngư chạy trốn tán loạn, khiến Hải Vương Cung loạn cào cào lên. Lúc đó Bệ hạ đang đi tuần tra Đông Hải, để tránh bị Bệ hạ phát hiện, Trưởng Công chúa Điện hạ liền van nài Trưởng Công chúa Phi ra tay giúp đỡ, bắt hết những con huỳnh ngư chạy trốn về."
Nói xong, nàng chỉ vào một cây cột bên cạnh: "Vết nứt này chính là để lại từ lúc đó."
Lam Diên lạnh lùng nói: "Bây giờ là lúc cho ta xem vết kiếm à?"
Phong Ý sững người, ngơ ngác nhìn nàng.
Lam Diên hít vào một hơi, không nhịn được nữa: "Nếu tất cả đã là hiểu lầm, sao còn không mau đi minh oan? Lam Vũ là thể diện của Hải tộc ta, sao có thể để người khác tùy tiện phỉ báng muội ấy?!"
Bạn thấy sao?