Chương 228: Ngoại truyện: Song sinh
"Năm Tuyên Đức thứ 14 của Nhân gian, năm Hải Lịch thứ 1223, một nụ hoa đến từ núi Quan Âm đã nở rộ trong Hải Vương Cung, thai nghén nên một cặp Giao Nhân song sinh khắng khít không rời."
Đó là một sự thật mà rất lâu sau này, Lam Diên mới được biết từ lời kể của Giang Hề.
Nhưng lúc đó, nàng lại bình tĩnh đến bất ngờ, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Vậy bấy lâu nay, tất cả những gì con đã trải qua, đều là giả sao?"
Giang Hề khẽ nhíu mày, nắm lấy tay nàng: "Diên nhi, có lẽ mọi thứ đều là giả, có lẽ ngay từ đầu đến cuối con đều sống trong lời nói dối, nhưng có một điều sẽ mãi mãi không thay đổi."
Ánh sáng của dòng ký ức trào ra từ ngón tay nàng, thấm vào lòng bàn tay Lam Diên.
"Hoa Châu thai nghén bào thai hơn 10 năm mới trưởng thành, con và Lam Vũ là sinh đôi đồng căn, kết nối cùng một cành, con bé là bóng hình của linh hồn con, cũng là vận mệnh mà con không thể né tránh." Hai hình bóng nép sát lại và ôm lấy nhau trong Hoa Châu dần dần hiện ra trước mắt, giọng nói dịu dàng của Giang Hề cũng tràn vào tâm trí: "Ngay từ lúc đó, các con đã hòa quyện xương máu, không thể tách rời."
***
Nếu không phải vì khuôn mặt giống hệt mình, Lam Diên đôi khi sẽ nghi ngờ, liệu Lam Vũ có thực sự là muội muội ruột của nàng hay không?
Ví dụ như lúc này...
"Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!" Một bóng dáng nhỏ bé quẫy đuôi bơi tới từ xa, tràn đầy mong đợi đưa cho nàng một chiếc hộp: "Tặng cho ngươi nè."
Lam Diên liếc ngọc trai trong hộp bằng khóe mắt, chê bai nói: "Ta mới không thèm nước mắt của ngươi."
Lam Vũ sững người: "Ngươi, sao ngươi biết?"
"Tai ta đâu có điếc, tối qua ngươi lén khóc trong vỏ sò, ồn đến nỗi ta không tài nào ngủ được."
Còn về lý do tại sao lại khóc, đương nhiên là vì lại bị Mẫu hậu quở trách.
Nàng khoanh tay, già dặn thở dài một hơi: "Ta đã nói từ lâu rồi, chúng ta đều đã 30 tuổi, nên ngủ riêng đi, ngươi..." Còn chưa nói dứt lời, nàng liền thấy trong đôi mắt xanh lam to tròn của Lam Vũ ngấn một trời nước mắt, lập tức im bặt.
Lẽ ra phải sớm nghĩ đến, hồi lúc 20 tuổi đòi ngủ vỏ sò riêng đã tốn biết bao nhiêu công sức, khó khăn lắm mới có thể dùng lý lẽ "cá nhỏ dũng cảm nên tự ngủ một mình" để dỗ được Lam Vũ đồng ý, kết quả tối đó nàng ấy liền đẩy hai vỏ sò đặt ở hai đầu cung điện vào sát nhau, còn cười toe toét quẫy đuôi chờ khen ngợi.
Quả là một Giao Nhân nhỏ mong manh và yếu ớt, nhìn thế nào cũng không giống muội muội của nàng.
Lam Diên im lặng một lúc, trước khi Lam Vũ tủi thân lau nước mắt, nàng thỏa hiệp lấy một viên ngọc trai từ chiếc hộp: "Được rồi, ta chỉ lấy một viên thôi. Ngọc trai ngươi cho ta đã chất thành núi rồi."
Lam Vũ sụt sịt mũi, giọng nghèn nghẹn nói: "Nhưng chỗ ta cũng đầy rồi."
"Vậy thì tặng cho những con cá khác."
Bạn thấy sao?