Chương 160: Ngoại truyện: Nhật ký luyện kiếm
Thứ Hai trời quang, tâm trạng: Bình thường
Sáng sớm luyện kiếm, chém tùng bách 800 lần. Sau khi tắm rửa thay y phục, từ Kim Lăng Phong đến Chủ Phong, khi đi ngang qua ngã rẽ Tiềm Vân Phong, vừa vặn gặp Lam Vũ và Ngu Sơn Diệp.
Lam Vũ đứng không ra dáng, lúc đi đường còn treo trên người Ngu Sơn Diệp, thật sự mất hết phong thái. Sư tôn nói đối nhân xử thế, phải đứng như tùng, ngồi như chuông, lúc nào cũng phải giữ một hơi. Ngay cả trong sinh hoạt hằng ngày cũng phải điều khiển cơ thể tự động vận chuyển linh khí, mở rộng linh mạch, như vậy tu luyện mới đạt được một nửa công sức mà hiệu quả gấp đôi.
Ta nói cho Lam Vũ cái bí quyết này, nhưng Lam Vũ lại bảo ta rằng, lời nam nhân nói đều là chó má, nàng không thích nghe.
Ừm... May mà ta là con gái.
-
Thứ Ba trời quang, tâm trạng: Bình thường
Lam Vũ lại bị phạt chép 《Thanh Tâm Quyết》 500 lần, tất cả là vì nàng ấy ngủ gật trong giờ học của Bạch Vọng trưởng lão. Ngu Sơn Diệp quả nhiên là bạn bè xấu, không gọi nàng ấy dậy thì thôi đi, vậy mà còn dựng một cuốn sách trước đầu nàng ấy.
Nàng ấy ngủ đến nửa khuôn mặt đỏ bừng, trên đầu mấy sợi tóc con vểnh lên, hèn mọn cầu xin ta giúp đỡ, nhưng lại bị Bạch Vọng trưởng lão bắt gặp ngay tại chỗ. Bạch Vọng trưởng lão rất tức giận, nói rằng chữ của ta viết còn xấu hơn cả chữ của Lam Vũ, hắn đã nhịn lâu lắm rồi. Nếu ta còn tiếp tay cho kẻ ác, bị hắn phát hiện nộp lên hai nét chữ khác nhau, thì sẽ tố cáo với sư tôn.
Lam Vũ rất chán nản, qua một lát, lại vui vẻ trở lại, nói rằng nàng ấy có thể viết chữ xấu, như vậy thì sẽ giống nhau.
Sao ta lại không nghĩ đến nhỉ, Lam Vũ quả nhiên rất thông minh.
-
Thứ Tư trời âm u, tâm trạng: Vui vẻ
Sáng sớm hôm nay, chuông gió ngoài cửa cứ reo không ngừng. Ta đẩy cửa ra, phát hiện mây đen giăng kín, trời tối sầm, còn có cả những bông tuyết lẫn hạt băng đập vào mặt.
Ta đã ở Trúc Cơ hậu kỳ, có thể dễ dàng ngự linh tránh gió, nhưng làm vậy thật sự quá mệt mỏi, nên ta thôi, tiếp tục chém tùng bách 800 lần. Luyện kiếm xong, tắm rửa thay y phục. Ta đi về phía Tiềm Vân Phong. Hôm nay có tiết học Linh thực của Diệp trưởng lão. Nghe nói môn học này vốn do Dược lão phụ trách, nhưng tính tình nàng ấy kỳ quái, hễ có nhiều người là lại căng thẳng, ném đủ loại Linh thực cho đệ tử rồi biến mất không thấy tăm hơi, mãi đến khi có đệ tử lỡ chạm phải độc thảo, ngất xỉu trên mặt đất, mới vội vàng xuất hiện trở lại.
Dần dà, các đệ tử càng thêm bất mãn, môn học này liền do Diệp trưởng lão thay thế.
Ta đã sớm xem xong toàn bộ Sổ tay Linh thực, tự tin rằng môn học này không hề khó đối với ta. Trên đường đến sau núi của Tiềm Vân Phong, ta vừa vặn đi ngang qua Viện Kiểm Chi của Lam Vũ. Nàng ấy đang ngồi trong sân, bưng một cái bát lớn hơn cả mặt mà uống cháo.
Thấy ta, nàng ấy liền bắt đầu cười, vẫy ta vào, lại hỏi ta có muốn nếm thử không, cháo mà Ngu Sơn Diệp làm thơm ngọt lắm.
Bạn thấy sao?