Chương 230: Ngoại truyện: Năm mới (H) (Hiện đại AU)
Sau khi nhận được tin nhắn, Quý Linh Nguyệt lập tức thu dọn đồ đạc vào cặp sách, vội vàng rời khỏi thư viện.
Chiếc xe quen thuộc ấy đang đậu trước cổng trường, nàng bước nhanh hơn, có chút hân hoan mở cửa ghế phụ lái. Vừa định gọi tên Lam Vũ, nhưng nàng lại bắt gặp một khuôn mặt nằm ngoài mong chờ.
Chủ nhân khuôn mặt hạ kính râm xuống một chút, cười như không cười, nhìn nàng: "Surprise."
Quý Linh Nguyệt im lặng một lúc, gương mặt vô cảm ngẩng đầu nhìn người phụ nữ ngồi ở ghế lái.
Thời tiết lạnh giá như thế này, Lam Diên vẫn mặc một chiếc áo khoác không quá dày, cổ áo len mềm mại ôm sát cần cổ trắng ngần của cô. Lam Diên nhíu mày, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên vô lăng, vẻ mặt không vui khi đeo tai nghe nói chuyện với người ở đầu dây bên kia.
Quý Linh Nguyệt lại dời ánh mắt về ghế sau, cuối cùng cũng thấy được người mà nàng muốn gặp.
Lam Vũ vẫn giữ mái tóc dài màu nâu vừa mới nhuộm để tham gia sự kiện gần đây, cô ngủ say đến mức không còn chút đề phòng, thân hình mảnh mai được bao bọc trong áo khoác lông dày cộm, cả người lún xuống chiếc ghế da, nhìn rất nhỏ bé và đáng yêu.
Quý Linh Nguyệt đóng cửa ghế phụ, xoay người đi về ghế sau.
Cơ Hanh nghiêng mặt qua, lưng dựa vào ghế, hỏi: "Nghe nói gần đây em lại thu hút hoa đào nữa à, nam hay nữ?
"Tin đồn."
"Ồ? Vậy sao chị nghe nói cô nàng kia gọi điện cho em suốt cả đêm, khóc lóc làm loạn ăn vạ, rồi còn suýt hủy cả công việc để chạy về tìm em cơ mà."
"Hiểu lầm."
Cơ Hanh cười khẩy một tiếng: "Miệng em làm bằng vàng à, nói quá hai từ là thu phí sao?"
Quý Linh Nguyệt giúp Lam Vũ chỉnh lại quần áo, cuối cùng mới lạnh nhạt liếc nhìn Cơ Hanh: "Tôi không có gì để nói với chị hết."
Cơ Hanh nhướng mày, cười hì hì nói: "Không phải đó chứ, em vẫn còn giận hả? Chị với Lam Vũ chỉ đóng vai một cặp tình nhân thôi mà? Cũng đâu phải là thật đâu? Sao mà... Ayya!"
Cô ôm đầu, kinh ngạc nhìn Lam Diên đang cau mặt: "Chị?"
Lam Diên không hề khách sáo: "Nói nhỏ thôi, Lam Vũ đang ngủ, đừng đánh thức em ấy."
Cơ Hanh bĩu môi, tủi thân nói: "Chị chỉ quan tâm mỗi Lam Vũ thôi."
"Sao mà chị lại chỉ quan tâm mỗi Lam Vũ được?"
Cơ Hanh lập tức phấn chấn: "Hồi tháng trước, Lam Vũ đóng máy thì chị đích thân đến tặng hoa. Em đóng máy thì chị chỉ phái trợ lý mang hoa đến thôi."
Lam Diên kiên nhẫn giải thích: "Lúc Lam Vũ đóng máy chị đang ở gần đoàn làm phim. Lúc em đóng máy thì chị đang đi công tác ở nước ngoài. Chị đã nói với em rồi mà?"
"Chị thiên vị."
Lam Diên đau đầu thở dài, cố gắng cân bằng cả hai bên: "Lần sau, lần sau chị sẽ tặng em thêm một bó, được không?"
"Chị sẽ đích thân đến chứ?"
"Tất nhiên."
Chiếc xe từ từ lăn bánh, giọng nói của hai người phía trước cũng cố tình nhỏ lại. Mỗi lần đối diện với Lam Diên, Cơ Hanh lại ra vẻ ngoan ngoãn, ngay cả giọng điệu cũng trở nên vô cùng ngọt ngào. Quý Linh Nguyệt thực sự không thể nghe thêm nữa, nàng vén một góc áo khoác lông lên, cẩn thận chui vào bên trong.
Bạn thấy sao?