Chương 239: Ngoại truyện: Ma cà rồng AU (1 + 2) (H)
✋‼️ MỘT CHÚT LƯU Ý: Những phần ngoại truyện có gắn tag "AU" đều là những ngoại truyện Out Of Character, tác giả thả mình tự do sáng tác, thiết lập hình tượng nhân vật sẽ không giống như trong mạch truyện chính, hãy coi thế giới này như A Nguyệt và A Vũ ở một vũ trụ song song khác nhé.
Thiết lập ở Ngoại truyện [Ma cà rồng] như sau: Thời kỳ mạt thế, thế giới chìm trong đại dịch zombie. Quý Linh Nguyệt 1 - Lam Vũ 0. Mén nào đọc manhua rồi chấp niệm với em Nguyệt công thì giờ ẻm công rồi nhé =))))))))))))))))
2...3... Dzô
~~~
Nàng không nên bước vào tòa lâu đài cổ hoang phế này.
Quý Linh Nguyệt siết chặt con dao găm trong tay, nín thở, tập trung lắng nghe một lúc, nhưng không còn nghe thấy tiếng bước chân thoáng qua lúc nãy nữa.
Nàng hơi nghiêng đầu, nhìn qua khung cửa sổ loang lổ bám đầy mạng nhện.
Ánh dương cuối cùng đã chìm xuống đường chân trời xa xôi, ráng đỏ rực rỡ nhanh chóng bị màn đêm thay thế, đường nét nhấp nhô của rừng núi giống như một nét mực đậm trong đêm đen, mô tả một sự tĩnh lặng chết chóc đầy bất an.
Trong tình huống này, nếu rời khỏi căn phòng và đi vào khu rừng đầy rẫy quái vật để tìm nơi trú ẩn tiếp theo, rõ ràng là một hành động tự sát.
Người ẩn mình trong bóng tối đã cố ý che giấu hơi thở và hình dáng, hẳn là cũng không muốn chạm mặt nàng. Nếu đã vậy, hai người họ có lẽ có thể bình yên trải qua một đêm, sáng mai sẽ đường ai nấy đi.
Đã quyết định xong, Quý Linh Nguyệt rón rén đi đến cầu thang góc phòng, thoăn thoắt leo lên tầng ba, đẩy cánh cửa ở cuối hành lang, nhanh chóng chui vào rồi khóa trái cửa lại.
Bên ngoài vẫn không có thêm âm thanh nào khác.
Quý Linh Nguyệt đứng yên một lúc, trong lòng hơi thả lỏng, mượn ánh trăng mờ nhạt quét qua căn phòng phía sau. Căn phòng không lớn, một chiếc giường lớn màu đỏ mềm mại đã chiếm gần hết không gian, bàn trang điểm bên cạnh phủ bụi, các loại chai lọ đổ lộn xộn. Quý Linh Nguyệt lại đến bên cửa sổ kiểm tra chốt cài, xác nhận an toàn xong, nàng mới ôm ba lô co ro cẩn thận ngồi vào góc giữa tường và đầu giường.
Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm cánh cửa duy nhất có thể đi vào, giống như một con mèo cảnh giác. Rất lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến, đầu cô gái gật gù, cuối cùng chậm rãi, chậm rãi nhắm mắt lại.
"Cạch cạch..."
Âm thanh yếu ớt lọt vào tai, Quý Linh Nguyệt vốn ngủ nông chợt mở choàng mắt, theo phản xạ sờ con dao đặt bên cạnh. Nàng ngẩng đầu lên, còn chưa kịp định thần, cánh cửa nhỏ phía xa đã bị đẩy tung, một khối màu đen như sương mù chui vào, lao thẳng về phía nàng bằng tốc độ mà người thường không thể có được.
Quý Linh Nguyệt giật mình kinh hãi, bị chặn ở góc tường không lối thoát, nàng dứt khoát lăn sang một bên, chui xuống gầm giường ngay trước khi thứ kia kịp bổ nhào tới. Nàng lật người, nhanh chóng bò về phía bên kia, nhưng cổ chân đột nhiên lạnh buốt, như bị tảng băng dán vào, "soạt" một tiếng kéo nàng trở lại.
Bạn thấy sao?