🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 243: Ngoại truyện: Ma cà rồng (9 + 10)

Sau khi hiểu ý Lam Vũ, Quý Linh Nguyệt kinh ngạc: "Cô muốn cứu cô ấy?"

Lam Vũ gật đầu.

"Cô đang tìm chết."

"Cô nói chuyện khó nghe quá."

"Bởi vì tôi đang nói sự thật." Quý Linh Nguyệt vừa mặc quần áo vừa kiên nhẫn nói: "Thứ nhất, cô ta có súng, trong súng có đạn bạc. Thứ hai, họ có rất nhiều người, còn cô chỉ có một mình cô ấy."

"Không phải tôi còn có cô sao?"

Quý Linh Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Tôi rất cảm kích cô đã coi trọng tôi, nhưng tại sao tôi phải giúp cô cứu một ma cà rồng? Cho dù tôi đồng ý giúp cô, chúng ta cũng chỉ có một người một ma cà rồng, không thể đánh lại nhiều người như họ được."

Lam Vũ cau mày: "Tôi không cần biết, tóm lại là cô, cô phải giúp tôi, nếu không tôi sẽ hút..."

Quý Linh Nguyệt: "Cô hút đi."

Lam Vũ nghẹn lời, trừng mắt nhìn nàng.

Cô gái hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy chứa đựng nụ cười mỉa mai, như có thể nhìn thấu sự bất an và nhút nhát dưới vẻ ngoài mạnh mẽ của Lam Vũ: "Cô hút đi."

"Cô nghĩ tôi không dám sao?"

"Tôi không nghĩ vậy," nàng thậm chí còn tiến lại gần, vén mái tóc dài mềm mại lên, đưa cần cổ trắng ngần đến trước mặt cô: "Tới đi."

Lam Vũ bị hành động kỳ quặc của nàng dọa cho ngậm miệng lại, không nhịn được rụt về phía sau, co ro cúm rúm: "Cô, cô bảo tôi hút là tôi hút, vậy chẳng phải rất mất mặt sao?"

Quý Linh Nguyệt im lặng một lúc, quay đầu lại, đánh giá cô một cách dò xét: "Cô đang tìm cách chữa quê à?"

"Không!"

Lam Vũ căng mắt, nhờ thị lực tốt của ma cà rồng, trong bóng tối mờ ảo như vậy, cô vẫn có thể thấy rõ cô gái đang cong mắt, lộ ra một nụ cười vui vẻ.

"Cô cười cái gì?"

"Không có gì," Quý Linh Nguyệt lắc đầu, cơ thể sáp lại gần, gần như dồn cô vào góc: "Tôi chỉ đang nghĩ, một ma cà rồng như cô, rốt cuộc trước đây đã đe dọa được tôi bằng cách nào?"

Lam Vũ không dám thở mạnh, cố ra vẻ cứng rắn: "Tôi khuyên cô nên biết chừng mực, đừng đắc ý quá sớm, nếu không..."

"Nếu không thì sao? Cô muốn hút chết tôi à?"

"..." Ma cà rồng nín thở hồi lâu, hốc mắt đều đỏ hết lên: "Nếu không tôi sẽ... tôi sẽ tự mình đi cứu đồng loại của tôi!"

Quý Linh Nguyệt: "..."

Thấy Lam Vũ thật sự hầm hầm bò ra ngoài, nàng bực bội nói: "Sao cô lại muốn cứu cô ta đến vậy, theo tôi được biết, quan hệ giữa ma cà rồng các cô cũng không tốt lắm mà?"

Lam Vũ thò nửa người ra ngoài, giọng nói nghèn nghẹn: "Không cần cô quản."

Quý Linh Nguyệt bực mình: "Được thôi, vậy cô thả tôi ra, chúng ta đường ai nấy đi, để đồng loại của cô đưa cô về nhà là được rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...