Chương 241: Ngoại truyện: Ma cà rồng (5 + 6) (H+)
"Tôi chợt nhận ra..." Lam Vũ trầm ngâm nói: "Người cô, sờ vào cũng khá săn chắc đấy."
Quý Linh Nguyệt: ?
Người nói lời này đang nằm sấp trên lưng nàng, giam cầm nàng chặt chẽ trong vòng tay. Ma cà rồng trông có vẻ mảnh mai, nhưng khi đè lên lại như một tháp sắt, hoàn toàn không thể lay chuyển dù chỉ một chút. Quý Linh Nguyệt vật lộn nửa ngày, ngược lại còn tự làm cạn kiệt sức lực của mình. Lúc này, nàng giống như cá nằm trên thớt, mặc người xẻ thịt.
Móng vuốt lạnh băng của Lam Vũ ấn lên bụng nàng, cảm nhận những thớ cơ mỏng manh phập phồng theo hơi thở, đánh giá nói: "Chắc là cô cũng thường xuyên tập luyện nhỉ."
Quý Linh Nguyệt bị nhiệt độ trên tay cô ấy làm cho rùng mình, lại bắt đầu vùng vẫy tại chỗ: "Cô thả tôi ra!"
Lam Vũ không hề dao động, lòng bàn tay từ bụng nàng chậm rãi trượt lên, chạm đến mép áo ngực, rồi dọc theo viền dưới mà sờ nửa vòng.
Cơ thể Quý Linh Nguyệt cứng đờ, răng va vào nhau: "Cô, cô, cô muốn làm gì?"
"Sờ cô."
Nói rồi, đầu ngón tay Lam Vũ dần lún sâu vào bầu ngực mềm mại và tinh tế như dương chi bạch ngọc. Chưa đầy một phút, áo lót ôm sát cơ thể đã bị đẩy cao lên. Quý Linh Nguyệt hít sâu một hơi, cảm giác lồng ngực như bị một tảng băng bao bọc.
Nàng hoảng loạn chớp mắt, lắp bắp tỏ vẻ yếu thế: "Tôi, tôi sai rồi, tôi không nên hung dữ với cô."
"Ừm hứm."
Quý Linh Nguyệt vắt óc suy nghĩ: "Tôi cũng, tôi cũng không nên đâm cô."
"Ừm."
Quý Linh Nguyệt mím môi, cẩn thận quay đầu lại: "Vậy cô còn giận không?"
Lam Vũ nhướng mày: "Tôi đã hết giận lâu rồi mà."
Quý Linh Nguyệt: "... Vậy, cô đang làm gì thế?"
"Cô hỏi cái này sao?" Lam Vũ véo nhẹ nhũ hoa của nàng, sau khi nghe được tiếng kêu kinh ngạc như ý nguyện, mới cười tít mắt nói: "Tôi làm cái này không phải vì giận đâu, là vì tôi muốn làm nên mới làm thôi."
Quý Linh Nguyệt sững sờ, mở to mắt nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng phản ứng kịp: "Cô muốn làm tôi?"
Lam Vũ thản nhiên nói: "Đúng."
Quý Linh Nguyệt hít một hơi, bất ngờ vùng vẫy: "Không được!"
Đáng tiếc, sự phản kháng này của nàng trong mắt Lam Vũ chẳng khác gì mèo con. Lam Vũ nhấc nàng lên, rời khỏi giường, đi vào phòng tắm ở góc phòng. Nơi này tuy không có nhiều bụi bẩn, nhưng không gian chật hẹp, chỉ đứng hai người đã thấy chật chội. Cô kẹp chặt hai tay Quý Linh Nguyệt ra sau lưng, đẩy nàng đứng dưới vòi hoa sen. Vừa bật công tắc, nước lạnh đã ào ào đổ xuống. Quý Linh Nguyệt bị nước dội khắp người, cơ thể run lên, rất nhanh đã rụt lại, run rẩy muốn trốn đi.
"Lạnh..."
Lam Vũ lại một tay túm cổ áo nàng, dùng chút sức liền dễ dàng xé thành hai mảnh. Cô đẩy cơ thể trần trụi của Quý Linh Nguyệt vào bức tường gạch men lạnh buốt, cúi đầu hôn vài cái lên cần cổ ướt át của nàng. Thật sự không thể chịu nổi sự cám dỗ của mùi hương tươi mới và ngọt ngào ở gần kề, liền cắn vào một miếng.
Bạn thấy sao?