🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 252: Ngoại truyện: Ma cà rồng (27 + 28)

"Choang" một tiếng, Lam Diên đá vỡ kính cửa sổ, gió mưa dữ dội lập tức tràn vào trong phòng, cô ấy đưa cánh tay lên che mặt, vừa định nhoài người ra màn mưa, thì một tiếng rít chói tai lại vang lên từ xa rồi nhanh chóng áp sát lại gần, Lam Vũ đang bị cô ấy đẩy lưng đi cũng đột nhiên vùng vẫy kịch liệt: "Tránh sang một bên!"

Lam Diên vội vàng nghiêng người, một mũi tên bạc sượt qua vai cô ấy, găm mạnh vào bậu cửa sổ, cô ấy liếc nhìn cánh đuôi đang rung động, cười khẩy: "Mũi tên này, hình như cũng không..."

Còn chưa nói xong, mũi tên liền vang lên hai tiếng "tít tít", hai ma cà rồng nhỏ nghi ngờ nhìn nhau, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đuôi tên đã "phụt" một tiếng rồi nổ tung, bắn ra bụi bạc như sương khói.

"A..."

Lam Vũ mở to mắt, lảo đảo lùi lại: "Thật sự quá tàn nhẫn..."

Bỗng cô bước hụt một chân, "xoẹt" một tiếng biến mất ở mép cầu thang, Lam Diên vội vàng bám vào lan can nhảy qua, phát hiện Lam Vũ đang bám dưới mép sàn như chuồn chuồn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu lại, cửa sổ bị màn sương bạc bao phủ, chỉ cần đến gần liền giống như bị lửa thiêu, mà dưới lầu, 5 thợ săn ma cà rồng đang nhìn chằm chằm các cô, trong tay đã sớm cầm vũ khí của riêng mình.

Lam Diên nghiến răng: "Diệp Khinh Quân, cô nhất định phải bắt chúng tôi sao?"

Người phụ nữ bình tĩnh nói: "Giao Trường Ca ra, giải thích nguyên nhân ăn thịt người, tôi có thể cân nhắc đối xử với các cô dịu dàng hơn một chút."

Lam Vũ không nhịn được nói: "Tôi đã nói là tôi không ăn thịt người mà, sao cô vẫn không tin vậy?"

"Tôi đương nhiên muốn tin cô, nhưng là do cô không thành thật."

"Tôi không thành thật chỗ nào?" Lam Vũ càng nghĩ càng giận, treo mình dưới tấm sàn, nhe răng nanh với Diệp Khinh Quân: "Tôi đã nói kẻ ăn thịt là một con ma cà rồng khác, cô ta đã chết rồi, mà cô vẫn... vẫn nghi ngờ tôi, cô nghĩ tôi giống ma cà rồng thích nói dối sao?"

"Giống."

Lam Vũ sững lại, càng tức giận hơn: "Cô thật là không tôn trọng tôi!"

Diệp Khinh Quân chậm rãi nói: "Muốn tôi tôn trọng cô, tất nhiên cô cũng phải tôn trọng tôi, nếu không phải cô ăn thịt người, con ma cà rồng ăn thịt người kia cũng đã chết, vậy tại sao cô không chịu nói cho tôi biết cô ta đã chết như thế nào?"

Lam Vũ chớp chớp mắt, lại bắt đầu ấp úng: "Tôi, tôi..."

Chuyện này, ngay cả Lam Diên đang đứng bên cạnh cũng nhận ra điều không ổn: "Chuyện này có gì mà không nói được, em nói đi chứ."

Lam Vũ im lặng một lúc lâu, cuối cùng nhìn về phía Diệp Khinh Quân, nhỏ giọng hỏi: "Một người giết chết ma cà rồng, thì cô có bắt người ấy đi không?"

Diệp Khinh Quân nhíu mày, còn chưa kịp trả lời, ma cà rồng nhỏ lại nhìn sang chị gái mình: "Một người đã từng giết ma cà rồng, liệu chị có còn đồng ý đưa người ấy đi cùng không?"

Lần này, tất cả mọi người đều chìm vào im lặng.

Rất lâu sau, Diệp Khinh Quân sờ cằm, trầm ngâm nói: "Cho nên, người giết chết con ma cà rồng đó, chính là cô gái đã lừa mấy học sinh của tôi và tiện tay cướp luôn một chiếc xe sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...