🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 250: Ngoại truyện: Ma cà rồng (23 + 24) (H)

Nước mắt của ma cà rồng cũng lạnh lẽo như cơ thể của cô vậy.

Quý Linh Nguyệt im lặng một lúc, không tiếng động thở dài một hơi, giơ tay lau đi những giọt nước mắt đó: "Tôi còn chưa khóc, chị khóc cái gì?"

Lam Vũ hít hít mũi, nghẹn ngào nói: "Tôi đã nói tôi buồn mà, buồn đương nhiên phải khóc rồi, tôi cũng đâu có giống như em, đồ lòng dạ sắt đá..."

"Lòng dạ sắt đá?" Nàng lặp lại câu này một lần, cảm thấy cơn giận lại sắp bốc lên: "Rõ ràng là chị chọc tôi trước mà!"

"Vậy sao em lại tức giận?" Lam Vũ cũng nâng cao giọng: "Nếu em không thích tôi, thích người gì đó hoàn hảo không tì vết, vừa xinh đẹp hơn tôi lại vừa dũng cảm hơn tôi, vậy tôi nói tôi không thích em, thì tại sao em lại tức giận?"

Quý Linh Nguyệt sững lại, thật sự bị cô hỏi khó.

Lam Vũ tiếp tục la lối: "Không thích tôi, vậy mà còn muốn lên giường với tôi! Em nói cho tôi biết em thích ai, bây giờ tôi lập tức đi tìm cô ấy, nói cho cô ấy biết những chuyện chúng ta đã làm!"

Quý Linh Nguyệt khó hiểu nhướng mày: "Cái gì?"

"Gì gì mà gì?" Ma cà rồng vừa rơi nước mắt, vừa hung dữ nhe nanh với nàng: "Em thích cô ấy, vậy cô ấy có thích em không? Cô ấy có biết em thích hôn không? Có biết em bị sờ một chút sẽ mềm nhũn cả người không? Có biết em thích nhất là được oral, vừa bị liếm bên dưới liền... ưm!"

Chưa nói hết lời, cô gái đã mặt đỏ bừng bịt miệng cô: "Nói nhỏ thôi!"

Lam Vũ nhân tiện ôm lấy cơ thể nàng đang nhào tới, mi mắt chớp một cái, nước mắt liền tuôn rơi xuống, lặng lẽ chảy qua mu bàn tay gầy gò của nàng, Quý Linh Nguyệt không rảnh bận tâm, vừa xấu hổ vừa bực bội nói: "Chị, chị cũng không biết ngại nữa! Chuyện này là chuyện có thể tùy tiện nói sao?"

Ma cà rồng bị nàng quát cho run lên, như thể đột nhiên mất tinh thần, mặt ủ mày chau, nhưng trong miệng lại lầm bầm một câu gì đó, âm thanh này bị nghẹt trong lòng bàn tay, nghe không rõ, nàng đành phải buông tay ra hỏi: "Chị nói gì vậy?"

Lam Vũ đáng thương nói: "Em có thể không thích cô ấy không?"

Quý Linh Nguyệt sững lại, ánh mắt rơi trên khuôn mặt nhăn nhó của Lam Vũ, một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Nhưng tôi đã thích cô ấy rồi."

Lam Vũ vừa nghe xong, nước mắt rơi xuống ngày càng nhanh, nghẹn ngào nói: "Thôi được rồi."

Nói rồi, cô thẳng người đứng dậy, cả tay chân cùng trèo lên cửa sổ, Quý Linh Nguyệt giật mình, vội vàng nhảy xuống giường kéo cô lại: "Chị đi đâu đấy?"

"Tôi đi lên sân thượng tĩnh tâm một chút."

"Đừng làm trò điên rồ!" Nàng dùng sức ôm eo Lam Vũ, kéo cô vào nhà: "Bên ngoài còn đang mưa đấy, vết thương của chị không còn đau nữa sao?"

Lam Vũ hờn dỗi nói: "Ở cùng em còn đau hơn!"

"Chị cũng không nhìn xem bây giờ là lúc nào rồi? Chị có thể trưởng thành một chút được không!"

Lam Vũ càng nghe càng tủi thân: "Bây giờ còn chưa đến 4 giờ đâu, trong lòng tôi khó chịu, một mình đi lên sân thượng tĩnh tâm một chút cũng không được sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...