Chương 249: Ngoại truyện: Ma cà rồng (21 + 22)
Mãi sau, hơi thở của Lam Vũ dần ổn định lại, đôi môi lạnh lẽo cũng rời khỏi cổ nàng, Quý Linh Nguyệt rũ mắt xuống, đối diện với ánh mắt Lam Vũ đang nhìn trộm nàng, ngoan ngoãn và mềm mại.
Nàng không khỏi được hạ thấp giọng: "Sao vậy?"
Lam Vũ thu lại ánh mắt, do dự một lúc, nói nhỏ: "Xin lỗi."
"Xin lỗi gì?"
Ma cà rồng giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cần cổ đầy vết bầm của nàng, áy náy nói: "Xin lỗi."
Quý Linh Nguyệt sững lại, vừa định nói không sao, Lam Diên bên cạnh đã ho khan một tiếng thật mạnh, Lam Vũ ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy cô ấy khoanh tay với vẻ không vui, Lam Diên thấy cô nhìn sang, liền chìa một ngón tay chỉ vào vết cào trên mặt mình.
Lam Vũ im lặng một chút, lẩm bẩm: "Xin lỗi."
Lam Diên lúc này mới dịu nét mặt, vừa định quay người bỏ đi, lại bị Lam Vũ gọi lại: "Khoan đã."
Cô ấy nhướng mày, hờ hững nói: "Làm sao?"
Lam Vũ bắt chước cô ấy, dùng ngón tay chỉ vào mặt mình.
Lam Diên từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt thảm hại của Lam Vũ, một lúc sau, cười khẩy một tiếng: "Nếu không phải chị đánh em, không biết em còn phát điên đến bao giờ, chị không xin lỗi nhé."
Lam Vũ: "!"
Cô đột nhiên trợn tròn mắt, không thể tin được nhìn Lam Diên, khuôn mặt ngày càng đỏ bừng, thấy sắp tức đến rơi nước mắt, Quý Linh Nguyệt kịp thời nói: "Còn đói không? Muốn hút thêm chút nữa không?"
Lam Vũ lập tức bị phân tán sự chú ý: "Được không?"
"Đương nhiên là được."
Lam Vũ tinh thần phấn chấn, một lúc sau, lại ngoan ngoãn lắc đầu: "Thôi, tôi no rồi." Cô ngoan ngoãn bò dậy, tiện tay kéo cô gái vẫn đang quỳ trên đất dậy, hỏi nàng có khó chịu không, rồi mới quay người đi đến bên cạnh Lam Diên đang đứng ở ban công, cùng cô ấy nhìn xuống dưới lầu tối đen: "Chị đến đưa em về nhà sao?"
Lam Diên hừ một tiếng: "Chứ em nghĩ chị đuổi theo em xa như vậy làm gì? Chẳng lẽ để mua vui sao?" Nói đến đây, cô ấy lại nhớ đến mâu thuẫn giữa mình và Quý Linh Nguyệt, nhưng xét thấy Lam Vũ và nàng có quan hệ tốt, thế là chỉ bực bội lườm một cái: "Chị đây đại nhân đại lượng, cũng lười chấp nhặt chuyện cũ, đợi đến 9 giờ, trời mưa xuống, em bảo cô ta tháo vòng cổ cho em, rồi đi theo chị rời khỏi đây."
Lam Vũ cắn môi, nói nhỏ: "Em muốn dẫn em ấy đi cùng."
Lam Diên không phản ứng kịp: "Ai? Em muốn dẫn ai đi cùng cơ?"
"Quý Linh Nguyệt."
Lam Diên sững lại, quay đầu nhìn chằm chằm cô: "Tại sao?"
"Bởi vì, bởi vì..." Cô vắt óc suy nghĩ một lát, đột nhiên lóe lên một ý: "Bởi vì em ấy là huyết nô của em! Đúng, em ấy là huyết nô của em, trên đường về nếu em có đói, còn phải hút máu em ấy nữa chứ."
Lam Diên lớn giọng "ồ" một tiếng, giọng điệu kỳ quái: "Thật sao? Cô ta là huyết nô của em? Vậy quả thực là do chị tầm nhìn hạn hẹp, huyết nô còn có thể đeo vòng cổ cho chủ nhân sao?"
Bạn thấy sao?