Chương 246: Ngoại truyện: Ma cà rồng (15 + 16)
Hình như thật sự không thể đi tiếp được nữa.
Quý Linh Nguyệt tiếc nuối thở dài một hơi, tập tễnh nhảy xuống xe, trên nền đất bị ánh nắng chiếu rọi chỉ còn lại đống tro tàn không rõ hình dạng, gió thổi qua liền bay lả tả.
Cách đó không xa, ma cà rồng có dáng người thon thả với mái tóc xoăn bồng bềnh đang chán nản đứng dưới mái hiên, có lẽ vì mặt trời quá lớn, cuối cùng hôm nay cô cũng đổi chiếc váy mỏng, thay bằng áo sơ mi và quần jeans để bọc cơ thể kín mít, chân cũng đi một đôi bốt da màu nâu.
Phải nói rằng, ngay cả với kiểu ăn mặc đơn giản như vậy, Lam Vũ mặc vào cũng giống như người mẫu trình diễn, rất hợp mắt Quý Linh Nguyệt.
Ừm, thêm chiếc vòng trên cổ thì càng đẹp hơn.
Nàng đeo ba lô đi trở về, tiện miệng khen: "Trông chị cũng khá đẹp đấy."
Lam Vũ sững lại, lập tức quên mất quyết định sẽ không thèm để ý đến Quý Linh Nguyệt trong ba tiếng, cô đắc ý khoanh tay: "Đương nhiên rồi, tôi như thế nào cũng đẹp."
Sao mà dễ dỗ thế?
Quý Linh Nguyệt bĩu môi bất lực: "Thật chải chuốt."
"Ý gì?"
"Ý là khen chị rất thời trang."
"Thật không?" Lam Vũ thấy nàng đi xa, vội vàng bật dù, chạy nhanh đuổi theo: "Chúng ta phải đi bộ về nhà em sao? Không còn xe khác à?"
"Làm gì có xe? Cho dù có cũng không có chìa khóa, tôi đâu có giống mấy người trong phim, chỉ cần hai sợi dây điện là có thể khởi động xe được..."
Đang nói chuyện, đầu phố bỗng vang lên tiếng "ầm ầm", dưới ánh mắt kinh ngạc và nghi ngờ của cả hai, một chiếc motor đột nhiên phóng ra từ góc phố, trên xe có hai người đã trang bị tận răng, giơ súng trong tay về phía họ.
Lam Vũ phản ứng ngay lập tức, ôm chặt Quý Linh Nguyệt vào lòng, quay lưng lại với làn đạn bắn tới.
Đoàng...!
"Ư!" Ma cà rồng bị lực xung kích mạnh mẽ làm cho loạng choạng một bước, đau đến nhe răng trợn mắt: "Áo tôi mới thay!"
Quý Linh Nguyệt vội vàng kéo cô trốn vào cửa hàng bên cạnh: "Trúng chỗ nào rồi?!"
Lam Vũ "hừm" một tiếng, đáng thương nói: "Vai trái."
Nàng vội vàng kéo cổ áo Lam Vũ lên xem, viên đạn đang được cơ bắp đẩy ra, chỉ sau hai giây, ngay cả lỗ đạn đen cũng đã lành lại, không thấy chút dấu vết nào.
Quả nhiên là khả năng tự phục hồi mạnh mẽ của ma cà rồng.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, an ủi: "Không sao, không phải đạn bạc."
Lúc này, chiếc motor phát ra tiếng gầm chói tai cũng dừng lại ngoài cửa, hai người kia nhảy xuống xe, cầm súng đi vào: "Này, nếu mấy người không muốn chết thì giao túi ra..."
Chưa nói hết câu, hắn đột nhiên nhận ra điều gì đó, kinh hoàng đứng bất động tại chỗ, giọng nói cũng trở nên chói tai và khó nghe: "Ma, ma cà rồng!"
Quý Linh Nguyệt giúp Lam Vũ sửa lại cổ áo, quay đầu lại, cười như không cười, nhìn hắn: "Được rồi, đi đi."
Dừng lại một chút, nàng lại nói: "Không được hút máu của họ."
Bạn thấy sao?