🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 244: Ngoại truyện: Ma cà rồng (11 + 12)

"Ui da!"

Cánh cửa sau lưng đóng sập lại, Lam Vũ nhe răng nhếch mép lật người lại, cố gắng chống tay ngồi dậy.

Nhìn quanh, căn hầm nhỏ ẩm ướt lạnh lẽo, góc tường thỉnh thoảng truyền đến tiếng nước tí tách nhỏ xuống, Lam Vũ cau mày, lại nhìn sang phía bên kia, rất nhanh thoáng thấy một bóng đen đang co ro, cô vui mừng mở to mắt, vội vàng xích lại gần: "Chị!"

Bóng người đó bất động, đầu vùi vào đầu gối, trông như đang ngủ.

Lam Vũ không nản lòng, cảm thấy mình di chuyển quá chậm, dứt khoát nằm nhoài ra đất, lăn đến bên cạnh: "Chị, là chị phải không?"

Người này vẫn im lặng, Lam Vũ gọi mấy tiếng cũng không thấy cô ấy đáp lại, không khỏi nghi ngờ liệu cô ấy có phải đã chết rồi không.

Suy nghĩ một lúc, cô nghiêng đầu nhìn bàn tay người đó, quả nhiên có một vết sẹo rộng bằng một ngón tay, lập tức có tinh thần, kiên trì gọi: "Chị, chị, Lam Diên!"

Cuối cùng, bóng người động đậy, quay lưng lại, chỉ để lại cho cô một tấm lưng: "Cô nhận lầm người rồi."

"Sao em có thể nhận lầm người được?" Lam Vũ khó khăn nhích đến bên chân cô ấy: "Em đến đây là để cứu chị mà."

"..." Lam Diên ngẩng đầu: "Cô? Cứu tôi?"

Cô ấy đánh giá Lam Vũ đang lấm lem bùn đất một lượt, cười khẩy: "Để mình cũng bị bắt, còn đòi cứu tôi?"

Lam Vũ mở to mắt: "Quả nhiên là chị, sao vừa rồi chị lại chối?"

Lam Diên im lặng một lúc, rồi lại vùi đầu xuống: "Đừng có làm phiền chị."

Lam Vũ chợt hiểu ra: "Àaaa, em biết rồi! Trước đây chị luôn coi thường con người, cho rằng họ chẳng qua chỉ là thức ăn của chúng ta, bây giờ lại bị thức ăn bắt, nên cảm thấy mất mặt đúng không?"

"Em nghĩ chị vì ai hả!" Cô gái bật mạnh dậy, trừng mắt nhìn Lam Vũ với vẻ hung dữ: "Nếu không phải để tìm em, chị sẽ không đến cái vùng quê nghèo này, càng không bị nhốt trong cái nơi... cái nơi dơ bẩn này!"

"Chị đến tìm em?" Lam Vũ bắt được trọng điểm.

Lam Diên đanh mặt lại: "Đừng tự mình đa tình, mẹ bảo chị giám sát ma cà rồng khu vực phía Bắc, chị tiện đường đi tìm em thôi."

"Mẹ đâu?"

"Mẹ có việc khác phải bận rồi."

Lam Vũ gật đầu: "Chị chính là đến tìm em."

Lam Diên hít mạnh một hơi, nhắm mắt lại: "Em có thể im lặng một chút không?"

"Không thể," Lam Vũ lắc đầu, lại nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trên cổ cô ấy: "Đây là đồ trang sức mới của chị à?"

"..." Nếu không biết tính cách của Lam Vũ, Lam Diên đã nghi ngờ nhỏ em gái phiền phức này đang cố tình trêu ngươi mình rồi.

Cô ấy lại hít sâu một hơi, nói: "Đây là vũ khí mới do thợ săn ma cà rồng chế tạo, chuyên dùng để khống chế ma cà rồng."

"Khống chế bằng cách nào?"

"Điều khiển bằng giọng nói," Lam Diên nói ngắn gọn: "Lớp vỏ ngoài làm bằng bạc, chỉ cần chủ nhân ra lệnh thì sẽ nhanh chóng siết chặt, đồng thời lớp vỏ bên trong cũng biến thành bạc, rất cứng, không thể giật đứt, chỉ có thể mở bằng chìa khóa đặc chế."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...