Chương 227: Ngoại truyện: Lam Diên x Mạnh Trường Ca (5) (H+)
Cảm giác vảy lạnh và bóng loáng áp vào cơ thể không hề dễ chịu. Có một khoảnh khắc, khiến nàng nhớ lại cảm giác ngạt thở khi bị một con Xà yêu siết chặt ở Đầm lầy Tây Nam ngày xưa. Nhưng những lời này rõ ràng là không thể nói với Lam Diên, nếu không, Hải Hoàng cao quý chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình vì bị ví với Xà yêu.
Giao Nhân kiêu ngạo và quyền lực như vậy, nếu không có khuôn mặt xinh đẹp tương tự, Mạnh Trường Ca sẽ không tin nàng và Lam Vũ là tỷ muội sinh đôi.
Đúng rồi, vừa nãy sư muội nói gì nhỉ?
Sau khi Giao Nhân yêu hóa, bản năng thú tính sẽ rõ ràng hơn một chút.
Quả đúng là như vậy.
Người đang quỳ trên người nàng hành động nóng vội. Sau khi giật thắt lưng nàng vài lần mà không bung ra được, Lam Diên dứt khoát kéo cổ áo nàng xé mạnh ra hai bên, xé toạc quần áo thành mảnh vụn. Mạnh Trường Ca kinh ngạc, vô thức nói: "Y phục của ta..."
"Suỵt." Lam Diên chạm vào môi nàng, vảy bạc hình sóng ẩn hiện dưới mí mắt: "Lát nữa ta lấy cho nàng bộ mới."
"Nhưng y phục này của ta là loại có pháp trận, có thể giảm sát thương," Nàng lầm bầm nói nhỏ: "Đắt lắm, 100 linh thạch thượng phẩm lận đấy."
Lam Diên không vui nói: "Nhìn cái dáng vẻ không có tiền đồ của nàng kìa. Một viên ngọc trai của Giao Nhân có thể bán được 100 linh thạch thượng phẩm đấy."
"Nàng có cho ta bán đâu."
"Lắm lời thật," Nàng cúi người xuống, bất mãn cắn vào môi Mạnh Trường Ca, giọng nói mơ hồ: "Nàng lén bán không nói với ta, chẳng lẽ ta không biết sao?"
Mạnh Trường Ca ngẩn ra một chút, chưa kịp hiểu ý tứ trong lời nói của Lam Diên, bàn tay vốn đè trên cổ tay nàng liền buông lỏng, thay vào đó là xúc tu trơn tuột. Lam Diên cẩn thận tránh né vị trí có thể bị nàng chạm vào. Sau khi quấn chặt xong, liền thở phào nhẹ nhõm: "Nàng đừng ngọ nguậy, ngoan ngoãn nằm đó là được."
Mạnh Trường Ca "ừm" một tiếng, nhưng khi nàng cúi người lại gần thì Lam Diên lại chủ động ngẩng đầu lên. Hơi thở nóng bỏng hòa quyện vào nhau, lông mi nữ nhân chớp liên hồi, dần nhuộm vẻ ướt nóng nhuần nhị.
"Ưm..."
Mềm mại dán chặt vào bụng dưới của Lam Diên, nơi cũng ẩm ướt tương tự. Nàng kẹp chặt cằm nữ nhân, âu yếm ngậm mút đầu lưỡi nàng ấy, nhưng vảy lạnh lại cọ xát vào cánh hoa ướt át từng chút một. Vây đuôi dài gần như trong suốt nhẹ nhàng trôi nổi trong nước.
Mạnh Trường Ca nghẹn ngào nhíu mày, hai tay không nhịn được ôm lấy vai Giao Nhân, vò mái tóc dài mềm mại của nàng. Lam Diên ngước mắt liếc nàng một cái, đầu ngón tay lún sâu vào bầu ngực mềm mại tinh tế, một tay cũng có thể ôm trọn được đại khái. Người trong lòng lại thút thít nỉ non, khi nàng xoa nắn nhụy hoa đỏ thắm đang run rẩy cương cứng ở trên đỉnh, Mạnh Trường Ca càng thở dốc quay đầu đi, nước mắt rơi xuống từng giọt lớn.
Nàng bất lực "chậc" một tiếng: "Nàng như thế này, trông giống như ta đang bắt nạt nàng vậy."
Mạnh Trường Ca run rẩy đáp: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Bạn thấy sao?